Thứ Năm, Tháng Mười Hai 1, 2022
HomeTâm linh - Tín ngưỡngĐạo Mẫu10 đạo làm thầy cần phải biết tu đạo, tu tâm

10 đạo làm thầy cần phải biết tu đạo, tu tâm

10 đạo làm thầy cần phải biết tu tâm

10 đạo làm thầy cần phải biết tu tâm

1) Tư cách đạo mạo hay nhẹ nhàng, vui vẻ hay điềm đạm. Nhưng phải luôn lấy câu này làm trọng “làm việc thánh muôn dân kính nể, sống lẽ đời vạn kẻ kính yêu”

2) Dẫu giàu có hay thanh bần, sang trọng hay giản dị. Luôn nhớ câu lộc thánh có gai. Lấy phúc làm giàu. Ko lấy tiền làm giàu.

3)Hiểu biết đúng đắn. Muốn là thầy pháp hay thầy đồng, thầy soi hay thầy cúng. Đều phải hiểu biết đúng đắn. Vì ko hiểu biét đúng đắn, là hại người hại mình. Ko biết mà làm là dại, biết xong vẫn làm là ngu!

4) Dân giàu gồng dân khó, dân có gánh dân không. Tùy tiền biện lễ. Nhà ngài ko thiên vị kẻ khó người giàu, kẻ xấu ng đẹp, công phúc đức lộc tùy ý thành tâm mà chứng giám. Vậy nên kẻ dâng nhiều bù cho kẻ dâng ít. Từ đó mà phúc lộc chia đều. Trên thuận ý trời dưới đẹp lòng dân.

5) Thánh đối trăm dân như 1. Thầy tiếp vạn người như nhau. Kẻ sai trái thì sửa sai. Kẻ độc ác thì hướng thiện. Kẻ nghiệp nặng thì hóa giải. Người may mắn thì hân hoan. Người phúc lớn thì chúc mừng. Ko được dân giàu thì tiếp dân nghèo thì diếc. Đấy là tự thân gây nghiệp cho chính thầy.

6) Soi tâm, ko soi ngân xuyến. Khi xem nhìn vào mắt dân. Vào tâm của ddân ko nhìn vào đĩa tiền dân dâng. Ai cũng có thể giàu rồi nghèo, ai cũng có thể nghèo rồi giàu. Lấy đồng tiền rồi thế mà nhiều thì soi. Ít thì im lặng. Sau thời quả báo túng quẫn bệnh tật. Tuyệt kị đòi hỏi giọt dầu. Sau thời bị cắt cả công lẫn lộc.

7) Bỏ tiền cho dân, khó, nhưng nên làm. Đồng tiền thầy có là từ dân, hà cớ sao lúc dân cần để lễ, ngta nghèo ko đủ tiền, thầy ko bỏ tiền ra cho dân lễ? Nếu thầy bán hàng kiếm tiền. Thì tiền đó của thầy. Còn giọt dầu, có cầm cả núi, thì vẫn là cầm hộ cho dân. Dân này dâng vào, đến khi dân kia cần, tùy tâm mà xuất ứng cho đủ. Nên nhớ làm thầy là nghiệp, ko phải là nghề. Nhiều thầy ngộ nhận tiền của dân là tiền của mình.

8) Xem bói, khó đâu gỡ đó, nghiệp đâu giải đđó tuyệt đối ko dọa dân ép lễ, gây hoang mang khiếp sợ. Ng làm thầy là đi giải số mệnh, ko phải đi gieo giắc mệnh nghiệp cho dân. Biết ăn nói để điều hòa lòng dân cho an yên. Rồi từ đó dẫn dắt họ thoát khỏi khổ ải.

9) Vạn sự tùy duyên. Ko nên bắt lêz này lễ nọ. Bảo họ nên lễ là 1 chuyện. Bảo họ phải lễ là 1 chuyện hoàn toàn khác. Để dân tự tin, tự tín thầy, tự nguyện nhờ thầy thì mọi chuyện mới xuôi thuận. Ko nên cưỡng ép lễ bái. Vì nhân ko cầu thánh ko giáng. Họ ko tự nguyện. Thì chỉ là trần lễ trần mà thôi.

10) Tích phước giải nghiệp, ko lấy tham làm đích, ko lấy sân làm lẽ, ko lấy si làm mệnh. Lấy tiêu diêu làm đích, lấy tự tại làm lẽ, lấy an yên làm mệnh. Thì vạn sự tự khắc viên mãn.