Thứ Tư, Tháng Mười Hai 7, 2022
HomeTâm linh - Tín ngưỡngĐạo PhậtBuông bỏ tất cả để làm gì? Thế nào là người biết...

Buông bỏ tất cả để làm gì? Thế nào là người biết sống tùy duyên

Buông bỏ tất cả để làm gì? Thế nào là người biết sống tùy duyên

Buông bỏ tất cả để làm gì Thế nào là người biết sống tùy duyên

Buông bỏ tất cả” để làm gì?

Tu hành không phải là buông bỏ, mà là để hiểu lẽ hoán đổi… Một bữa nọ, hai thầy trò cao tăng ngồi nói chuyện với nhau, và có cuộc đối thoại sau đây

Buông bỏ căng thẳng, trân quý người thương

Đệ tử: Thưa thầy, đạo Phật khuyên người ta buông bỏ mọi thứ đúng không?

Sư phụ: Không đúng!

Đệ tử: Rõ ràng có câu “buông bỏ tất cả” đấy thôi?

Sư phụ: “Buông bỏ tất cả” để làm gì?

Đệ tử: Đúng thế, đệ tử cũng thấy rất nghi ngờ! Đệ tử thấy Phật giáo luôn nhìn vấn đề tiêu cực. Nhiều người hỏi đệ tử: “Nếu mọi sự đều buông bỏ thì lấy đâu ra tiền để mua quần áo? Mọi người đều không làm việc thì thế giới này làm sao có thể tồn tại được?”

Sư phụ: Mọi sự buông bỏ thì dẫn đến sụp đổ, cái gì cũng không buông bỏ thì cũng dẫn đến sụp đổ.

Đệ tử: Như vậy phải làm thế nào?

Sư phụ: Thay thế và hoán đổi!

Đệ tử: Nhờ thầy chỉ rõ cho con!

Sư phụ: Con có thể kêu một người ăn mày cam tâm cho con số tiền đang nắm chặt trong tay họ không?

Đệ tử: Không thể được.

Sư phụ: Con có thể dùng hòn sỏi đổi lấy số tiền trong tay người ăn mày không?

Đệ tử: Con nghĩ cũng không được.

Sư phụ: Tại sao?

Đệ tử: Vì tiền đáng giá hơn.

Sư phụ: Vậy nếu dùng vàng để đổi thì sao?

Đệ tử: Vậy thì được.

Sư phụ: Tại sao?

Đệ tử: Vì vàng đáng giá hơn.

Sư phụ: Vì thế, cách buông bỏ đơn giản nhất chính là hoán đổi.

Nguyên nhân khiến người ta không buông bỏ là vì không giành được thứ tốt hơn.

Dùng thức ăn chay thay cho thức ăn mặn, con sẽ buông bỏ được con dao mổ.

Dùng bố thí thay cho giành giật, con sẽ buông bỏ được lòng tham.

Dùng tín ngưỡng thay cho hư vô, con sẽ buông bỏ được nỗi trống rỗng.

Dùng trí tuệ thay cho ngu dốt, con sẽ buông bỏ được cố chấp.

Dùng chính niệm thay cho tạp niệm, con sẽ buông bỏ được ngông cuồng.

Dùng nhẫn nại thay cho báo thù, con sẽ buông bỏ được giận dữ.

Dùng yêu thương thay cho tham lam, con sẽ buông bỏ được bệnh đau tim.

Tu hành không phải là buông bỏ, mà là để hiểu căn nguyên của sự thật. Đó là Giác ngộ.

Thế nào là người biết sống tùy duyên

Trong cuộc sống, có đôi lúc chúng ta bị đặt vào những tình huống rất khó xử, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong. Khi bị rơi vào những hoàn cảnh như vậy, nếu người không biết cách sống tùy duyên thì sẽ rất dễ bị đau khổ, chán nản, thất vọng, bi quan, phiền muộn… Còn với người ứng dụng được cách sống tùy duyên, thì họ sẽ sống hết sức bình yên, an ổn và an lạc.

Vậy thế nào là người biết cách sống tùy duyên ?

Sống tùy duyên không có nghĩa là chúng ta sống buông xuôi, thụ động, vô cảm. Mà cần phải hiểu, đây là cách sống thuận theo những hoàn cảnh (khi không thể làm khác được), đây là cách sống biết chấp nhận, đối diện với mọi thứ đang diễn ra với tâm bình thản, yên ổn, và mạnh mẽ.

Ví dụ :

Có một cặp vợ chồng cưới nhau đã lâu nhưng không thể có con ( vô sinh do vợ ).

Nhưng vì người vợ biết tu, nên cô đã sống tùy duyên ( biết định nghiệp của bản thân không thể có con theo cách thông thường ), nên cô chấp nhận sống không con, và hằng ngày vẫn sống an vui, tu tập.

Thế nhưng, người chồng thì chưa biết tu, chưa biết cách sống tùy duyên, nên lúc nào cũng đau khổ, oán trời trách đất, trách vợ, cứ hối thúc vợ đi chữa trị nơi này nơi khác, tốn kém rất nhiều tiền nhưng chẳng có kết quả gì. Rồi mỗi ngày trôi qua, người chồng vẫn nuôi niềm hy vọng sẽ có con, và cứ buồn phiền trách móc, đau khổ.

Qua ví dụ này, chúng ta thấy, giữa một người biết cách sống tùy duyên và người không biết tu không biết cách sống tùy duyên có sự khác biệt rất lớn.

Một người sống rất bình thản và an lạc vì biết chấp nhận, còn người kia sống trong đau khổ và không biết chấp nhận thực tế đang diễn ra.

Ta lấy thêm một ví dụ khác :

Có hai vợ chồng đang sống rất hạnh phúc cùng các con.

Bỗng một ngày kia, người chồng đi làm xa, đã quen một cô gái khác, và yêu cô đó, về nhà đòi bỏ vợ theo gái. Vợ đã tâm sự và phân tích, và khuyên rất nhiều, nhưng người chồng nhất quyết không chịu, cứ bỏ nhà theo cô gái ấy.

Vậy giờ sẽ như thế nào ?

Với người không biết cách sống tùy duyên, cô vợ sẽ rất đau khổ, và nhiều khi cô vợ sẽ làm đủ mọi cách để giữ người chồng như đánh ghen, chuộc bùa, chửi bới la mắng,…. Nhưng với người tu Phật, hiểu nhân quả, biết sống tùy duyên, thì cô ấy sẽ hết sức bình thản vì hiểu được rằng Duyên Nghiệp đã đến thời kỳ kết thúc,

hoặc vợ chồng đã hết duyên hết nợ, nên nay phải xa nhau. Hay phước cô đã hết, nay phải vất vả nhiều hơn để làm nuôi con và tự sinh sống….

Một khi hiểu được như thế, cô bình thản đón nhận, không hề oán trách người chồng, chấp nhận sống ly thân và ở vậy nuôi con, tu hành. Đây chính là người biết cách sống tùy duyên, rất có bản lĩnh và rất đáng khen ngợi.

Và tôi nghĩ, nếu một người vợ đủ sự can đảm, chịu đựng, và giàu lòng bao dung như thế, thì một ngày kia người chồng cũng sẽ hối hận vì quyết định ra đi trong vội vã của mình, vì tình yêu ích kỷ đã phá vỡ hạnh phúc gia đình, làm các con phải sống thiếu tình thương trọn vẹn của cha mẹ dưới một mái nhà, trong một tổ ấm êm đềm…

Qua bài viết này, quý vị cố gắng rút ra cho bản thân mình một kinh nghiệm sống, đó là phải biết cách sống tùy duyên, để cuộc sống của mình luôn có được sự an vui và hạnh phúc.

– Gặp gỡ trong đời một chữ duyên

Trân trọng bên nhau phút hiện tiền

Người đến, ân cần cho hết dạ

Người về, thôi vướng bận niềm riêng.