Thứ Tư, Tháng Mười Hai 7, 2022
HomeTâm linh - Tín ngưỡngĐạo PhậtĐúng sai để được gì, Cuộc sống giúp bạn nhận ra chân...

Đúng sai để được gì, Cuộc sống giúp bạn nhận ra chân lý

Đúng sai để được gì, Cuộc sống giúp bạn nhận ra chân lý

Đúng sai để được gì, Cuộc sống giúp bạn nhận ra chân lý

Đúng sai để được gì

Trong cuộc sống hàng ngày chúng ta luôn bị kẹt giữa hai khái niệm “Đúng và Sai” nên phải khổ đau. Chấp chặt hay tranh luận “đúng và sai” để làm gì, vừa mất thời gian vừa tăng ngã mạn và sự hiếu thắng. Người chiến thắng cũng không có gì vui, còn người thua cuộc thì giận dỗi, tự ái, thù hận. Nhiều gia đình, bạn bè, người thân….đã phải ly tán cũng chỉ vì tranh luận đúng sai. Do vậy tranh luận đúng sai không giúp người khác tốt hơn mà chỉ làm họ tổn thương hơn.

Nhiều cái đúng mà tan nhà nát cửa thì đúng để làm gì? Mọi thứ trên đời chỉ là tương đối nên có những thứ lúc này ta thấy đúng nhưng lúc khác lại thấy sai, ở thời điểm này đúng nhưng thời điểm khác lại sai, với người này thì đúng mà người khác lại sai… Vì nóng giận hay ích kỷ nhất thời, ta có thể đẩy sự việc đi quá xa, để rồi khi hối hận đã là quá muộn. Gạt bỏ chấp chặt đúng sai hàng ngày sẽ làm cho cuộc sống ta bao dung hơn, thoải mái và tự do hơn.

Có duyên gặp nhau, từng yêu thương, từng bảo vệ và lo lắng cho nhau là duyên phước, là nhân duyên thù thắng trong kiếp nhân sinh hữu hạn. Đừng vì những quan niệm hẹp hòi, ích kỷ, những chuyện không đáng, tranh luận đúng-sai, hơn thua…để rồi mất nhau mãi. Tất cả đều là nhân quả nghiệp báo của ta mà thôi . Đừng giữ mãi hờn giận oán ghét làm gì. Như vậy, người đau khổ nhất là chính ta chứ không phải một ai khác.

Cuộc sống giúp bạn nhận ra chân lý

  1. Sống ở đời, dù bạn tốt đẹp thế nào cũng không thể nhận hết được sự yêu thương của tất cả.
  2. Có người hâm mộ, sẽ có người ghét bỏ; có ai đó ganh tị, ắt có kẻ chẳng coi bạn ra gì.
  3. Cuộc sống là như thế, bạn không thể làm hài lòng hết thảy. Đừng vì để vừa lòng người khác mà đánh mất bản chất của mình, vì ai cũng có những nguyên tắc và sự tự tôn riêng.
  4. Chúng ta qua miệng người khác không phải là con người toàn diện, mà có rất nhiều phiên bản khác nhau, nên chỉ cần làm một bản chính tốt là được.

Bởi người đời:

– Ánh mắt giống nhau nhưng góc nhìn khác nhau

– Miệng giống nhau nhưng mỗi người một cách nói

– Trái tim cấu tạo tương đồng nhưng suy nghĩ lại rất dị biệt.

– Tiền của giống nhau nhưng cách chi tiêu mỗi người một cách.

Cũng là con người nhưng mỗi cá nhân có một cách sống cần tự tin bước đi trên đôi chân của mình.

  1. Đại bàng không có tiếng cổ vũ cũng vẫn tung cánh bay cao.
  2. Đám cỏ không cần người chăm sóc cũng biết tự vươn mình lớn lên.
  3. Hoa dại trong núi sâu dù không ai thưởng thức vẫn tỏa hương thơm ngát.
  4. Làm việc, không cần người người đều thấu hiểu, chỉ cần dốc lòng hết sức.
  5. Làm Người, không cần ai ai cũng yêu mến, chỉ cần thẳng thắn – rộng lượng.

Một đời người thật ra không dài lắm, dù sao mình cũng đã đọc đến đây rồi, thì nên sống cho đẹp một chút vậy.

Đến một lúc ta nhận ra

  1. Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời: không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại, chính nhờ biến đổi mà chúng ta có được những điều mới mẻ tinh khôi. Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm, dẫu chỉ là của khách qua đường, cũng đủ làm cho ta ấm lòng và hạnh phúc hơn trong cuộc sống. (tri thiên mệnh)
  2. Đến một lúc, chúng ta cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì vớt lên được cái gì đó từ dòng nước, mà chính là quăng xuống bớt để dòng nước cuốn trôi. (từ bi)
  3. Đến một lúc, chúng ta hiểu được niềm vui đích thật không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng, mà chính là được bước đi thảnh thơi và ngắm hoa đồng cỏ nội trên đường. (thanh thản)
  4. Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình, hơn là mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho mình. (an nhiên)
  5. Đến một lúc, chúng ta cảm thấy rằng những việc làm thường nhật phải đem lại niềm vui cho cuộc sống hàng ngày, chứ không phải là những ép buộc hay là tập quán khô khan máy móc trong đời. (hiện sinh)
  6. Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm và cái xấu nơi người khác hơn là nơi bản thân (bản ngã)
  7. Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ bao dung là món quà vô giá cần thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ vơi. (hỉ xả)
  8. Khi chúng ta cảm nhận được rằng những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé trong tâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất giữ chung quanh là lúc chúng ta định được giá trị đích thật của một kiếp người. (khói trời mênh mông)