Thứ Ba, Tháng Tám 9, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Ai khóc than một đoạn tình duyên bi thương

Ngôn tình: Ai khóc than một đoạn tình duyên bi thương

Ngôn tình: Ai khóc than một đoạn tình duyên bi thương

Ngôn tình Ai khóc than một đoạn tình duyên bi thương

Ánh sáng mặt trời buổi sớm chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên thân thể hai người trên giường lớn.

Sau một đêm phiên vân phúc vũ, người đàn ông trên giường uể oải mở mi mắt, động động một chút, hắn bỗng nhiên cau chặt mày, rũ mắt….

Tất cả mọi thứ trong phòng thu vào trong đáy mắt.

Trong lòng hắn cũng có một người con gái đang nằm, hơi thở dục vọng ái muội tràn ngập trong phòng còn chưa kịp tan đi, trên thân thể cô gái nhỏ cũng tràn đầy những dấu hôn xanh tím do chính hắn lưu lại.

Là một đêm qua, quá mức cuồng nhiệt tạo ra dấu ấn.

Hắn cau mày, càng cau càng chặt, cuối cùng biến thành ghét bỏ mà hất người ra xốc chăn lên, xuống khỏi giường.

Hắn từ trên mặt đất ngổn ngang nhặc lấy quần áo của mình rồi mặc vào.

Sau đó móc điện thoại ra, gọi điện ngay trước mặt cô gái vừa bị hắn thô bạo làm tỉnh giấc:

– Đem tới đây 1 vĩ thuốc tránh thai! Địa chỉ là…

Cô gái trên giường vì một câu nói kia của hắn mà thất thần, hốc mắt cũng nhanh chóng đỏ bừng lên, nước mắt đảo quanh thế nhưng lại cố gắng kiềm chế không để nó rơi xuống.

Cô im lặng như thế, chỉ lặng lẽ nuốt bi thương vào lòng.

5 năm rồi, 5 năm dài như thế…

Đều là như vậy…

Cô luôn biết rõ, hắn không hề yêu cô…

Cô luôn biết rõ, hắn thậm chí ghét bỏ cô, ghét bỏ đến mức…

Con của hắn, cô không xứng, không đủ tư cách để mang!!!

Thế nhưng…

Như vậy thì sao?

Chỉ cần cô yêu hắn là đủ rồi!

Chỉ cần cô có thể bên cạnh hắn, là đủ rồi!

Chỉ cần…

Cô vẫn có thể là vợ hắn…

Cho dù chỉ là trên danh nghĩa…

Cũng đủ rồi!!!

Bởi vì, cô yêu hắn. Yêu hắn đau khổ đến như vậy…

Nhưng cô đã yêu hắn hơn 20 năm rồi…

—-

– Chồng à, em hầm canh gà anh thích đây…

– Chồng à, em vừa mua cho anh lọ nước hoa anh thích…

– Chồng à, anh thích canh cá cay không? Em vừa học được, ngày mai sẽ nấu cho anh ăn nhé??

– Chồng à, em…

Hắn nghe đến nổi quạu, cô lúc nào cũng chính là như thế…

Biết rõ hắn ghét bỏ cô, nhưng vẫn cố chấp như vậy.

Biết rõ hắn ghét bỏ cô, nhưng lại không biết xấu hổ mà đeo bám theo hắn như vậy.

Lại nhiều trò đến như vậy…

Hắn cau mày, gắt gỏng mà hất bàn tay nhỏ bé đang níu lấy tay áo hắn ra:

– Cô đủ chưa? Câm miệng lại đi, ngày nào cũng nói, lúc nào cũng nói, cô có cảm thấy phiền hay không??? Cô có biết cô đang làm ảnh hưởng đến công việc của tôi không?

Nụ cười và giọng nói của cô im bặt, cứng đờ lại bên môi mà thất thần nhìn hắn bỏ đi không ngoái đầu lại.

Tay cô cứ thế lơ lửng giữa không trung, lạc lõng và bơ vơ…

Như chính bản thân cô lúc này…

Thân thể nhỏ bé run lên rồi lại từ từ khụy xuống, ngồi bệt xuống nền đất lạnh. Thanh âm nức nở của cô thật nhỏ, nhỏ như sợ sẽ lại lần nữa làm phiền đến hắn:

– Em chỉ muốn… ở lại bên cạnh anh… thêm một chút… một chút nữa thôi…

—-

Đêm ấy, cô phát sốt…

Sốt đến hơn 38°, cô đau đến cả người đều lạnh toát, chân run rẩy không còn đứng vững mà lê thân thể mệt mỏi đến thư phòng tìm hắn.

Hắn đang tăng ca.

Hắn nói hắn không muốn cô làm phiền.

Hắn nói hắn không muốn cô lẫn quẩn và ồn ào bên cạnh mình.

Thế nhưng, ở bên ngoài cánh cửa thư phòng khép hờ không kín kia…

Cô lại nhìn thấy…

Hắn không phải đang tăng ca giải quyết công việc công ty bận rộn như hắn nói…

Mà là…

Hắn đang “tăng ca” làm mây tạo mưa cùng cô thư ký nóng bỏng của mình trong thư phòng.

Ngay trên bàn làm việc.

Hồ sơ rơi đầy trên đất, quần áo tán loạn trên sàn nhà và từng hồi thanh âm rên rĩ khàn đặc tràn ngập căn phòng…

Cô chết lặng.

Thân thể lạnh toát, chân mềm nhũn mà ngã ngồi trên sàn nhà.

Đau thấu tim.

Từng chút từng chút một…

Hình ảnh và âm thanh phía sau cánh cửa trong căn phòng kia như đâm nát tim cô.

Đau đến cô không khóc nổi.

Cô biết hắn không yêu cô…

Cô biết hắn chán ghét cô…

Bởi vì cuộc hôn nhân này của 2 người là gượng ép, là lợi ích gia tộc…

Và bởi vì…

Hắn có người trong lòng!

Nhưng rõ ràng…

Khi còn bé, cùng nhau ở cô nhi viện… hắn đã nói thích cô ..

Còn nói khi lớn lên… nhất định sẽ cưới cô…

Nhưng vì sao?

Hắn không giữ lời…

Không những quên mất cô, lại chán ghét cô đến như vậy…

Cô run rẩy đứng lên, nhưng lại vì sốt cao choáng váng mà vô tình hất đổ bình hoa lớn ngoài cửa thư phòng.

Một màn cuồng nhiệt hoan ái trong phòng bị tiếng bình hoa rơi vỡ làm gián đoạn, hắn quay đầu nhìn…

Giây phút đối diện với ánh mắt tuyệt vọng đỏ hoe của cô, giây phút nhìn thấy cô quay lưng bỏ chạy…

Tim hắn đột nhiên hẫng đi một nhịp, chột dạ …

Hình như có cả xen lẫn chút sợ hãi bất an.

Hắn đẩy ả nhân tình nóng bỏng của mình ra, vơ vội lấy quần áo mà chạy về phía cửa.

Trong đầu có một giọng nói thôi thúc hắn nhất định phải giữ cô lại…

Phải giữ bằng được cô lại…

Nếu không hắn sẽ hối hận. Nhất định hắn sẽ hối hận!!!

Thế nhưng…

Theo đuổi kịp cô rồi!!!

Lại….

Không thể kéo cô lại…

Không thể giữ chặt lấy cô…

Hắn điếng người, chết lặng.

Lúc chiếc xe lớn kia đâm sầm vào thân thể mỏng manh của cô, trái tim hắn đột nhiên đau nhói.

Đầu cũng đau nhói

Giây phút đó…

Không nghỉ tới, trong đầu trong tim lại liên tục tràn ngập những hình ảnh quá khứ của họ…

Tràn ngập hình ảnh cô quấn quýt bên cạnh hắn, từng tiếng từng tiếng gọi hắn:

– Chồng ơi…

—-

Đám tang cô, mưa lạnh mùa đông giăng khắp lối.

Hắn quỳ phục trên mặt đất, ôm lấy bia mộ…

Câm lặng như một pho tượng vô hồn.

Lúc hắn nhớ lại tất cả… thì đã muộn …

Hắn sau khi được nhận nuôi, vì bị tai nạn giao thông mà mất đi trí nhớ. Đến bây giờ, khi hắn nhớ lại tất cả rồi….

Thì….

Cô bé 5 tuổi cùng hắn ở trong cô nhi viện năm xưa…đã bị những lời nói vô tình và những hành động không bằng cầm thú của hắn hại chết.

Cô yêu hắn…

Yêu đến chấp niệm hóa thành đau khổ hơn 20 năm…

Hắn lại quên mất cô…

Lại không nhận ra cô…

5 năm vợ chồng, hắn đối với cô tàn nhẫn lạnh lùng như vậy…

Nhưng cô vẫn yêu hắn.

Đến cuối cùng, khi hắn nhớ ra tất cả…

Cô lại không đợi được…

Cũng là lúc hắn mất đi cô.

20 năm yêu hắn, 5 năm vợ chồng, cô nói với hắn thật nhiều câu…

– Chồng à, vợ yêu anh!

Nhưng còn hắn…

Hắn ôm lấy bia mộ, đôi tròng mắt đen vô thần chết lặng, nỉ non ai oán:

– Vợ, xin lỗi em… anh còn chưa kịp nói với em một tiếng yêu em nào cả, phải không?