Thứ Ba, Tháng Tám 9, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Anh à, em đau bụng quá, anh về với em...

Ngôn tình: Anh à, em đau bụng quá, anh về với em được không?

Ngôn tình: Anh à, em đau bụng quá, anh về với em được không?

Ngôn tình Anh à, em đau bụng quá, anh về với em được không

“Anh à, em đau bụng quá, anh về với em được không?”

“Đau bụng thì uống nhiều nước ấm vào, gọi cho tôi làm gì? Tôi có phải bác sĩ đâu mà chữa được bệnh cho cô! Mà lần sau vô có thể cẩn thận hơn một chút được không? Ăn uống vớ vẩn, tính dùng khổ nhục kế với tôi đúng chứ? Lần sau bớt diễn trò đi, tôi bận lắm, chẳng có thời gian để đến nhìn thấy cái bản mặt của cô đâu!”

Ở đầu dây bên kia điện thoại, thái độ người đàn ông vô cùng khó chịu, liên tục dùng những lời mắng nhiếc, trách mắng mà chẳng hề quan tâm đến sức khỏe hiện giờ của Lâm Cáp ra sao rồi! Có lẽ hắn ta đang bận công việc, bị làm phiền liền tỏ ra vô cùng khó chịu.

Lâm Cáp sắc mặt trắng bệch, cắt không ra một giọt máu, mồ hôi lấm tấm trên trán, cô gắng gượng ôm bụng ngồi dậy, vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn. Người con gái thở hồng hộc, cổ họng đau rát rặn mãi mới ra được một hơi: “Nhưng… Diệc Huân… em… thật sự em… sắp không chịu nổi rồi… anh về với em một chút… chỉ cần một chút thôi mà…” Bàn tay người con gái siết chặt lấy ga giường trắng muốt, cắn răng thốt lên từng lời.

Đau quá!

Phía dưới bụng đau âm ỉ, cơn đau càng ngày càng dữ dội hơn rất nhiều.

Chân tay Lâm Cáp bủn rủn, hơi thở ngày một yếu ớt, đến đứng còn không vững chứ huống chi là đi lấy thuốc uống? Thời khắc này, cô chỉ cần bạn trai mình ở cạnh thôi, điều đó chẳng lẽ không được sao?

“Phiền phức!” Diệc Huân ghét bỏ phun ra một câu, khuôn mặt hắn ta đen kịt: “Cô đừng có ở đó mà làm bộ làm tịch nữa, tôi bận lắm, chẳng có thời gian mà chạy đi chạy lại đâu. Lần sau bệnh thì tự bắt xe mà đến bệnh viện, đừng gọi điện thoại cho tôi. Bao nhiêu việc cần tôi phải giải quyết đấy.”

Dứt lời, người đàn ông ngay lập tức cúp máy, không để cho Lâm Cáp có cơ hội nói thêm dù chỉ một chữ. Diệc Huân hừ lạnh một tiếng, ném điện thoại sang một bên, tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính.

Lâm Cáp toàn thân mềm nhũn, cộng thêm sự tàn nhẫn từ bạn trai, cô chỉ có thể dựa người lên thành giường, vẻ mặt nhợt nhạt bỗng dưng xuất hiện một nụ cười. Có lẽ, cô đã hết hy vọng rồi! Muốn níu kéo người bạn trai kia quả thật rất khó.

Cô và Diệc Huân là người yêu, nhưng mà hắn ta không hề yêu Lâm Cáp. Người phụ nữ mà Diệc Huân yêu có khuôn mặt giống hệt như bạn gái hiện tại, cho nên Diệc Huân mới để Lâm Cáp là bạn gái mình. Nhưng hắn ngày nhớ đêm mong về bạch nguyệt quang trong lòng mình, đối với Lâm Cáp chỉ là sự ghét bỏ mà thôi.

Chưa dừng lại ở đó, Diệc Huân luôn nghĩ xấu về cô, cho rằng cô là người phụ nữ mưu mô, thủ đoạn.

Chính vì thế, càng ngày hai người càng xa cách.

Lâm Cáp hiểu rõ bản thân mình là ai, cô cho rằng chỉ cần bản thân mình cố gắng sẽ có được trái tim Diệc Huân, nhưng cô đã lầm. Người đàn ông đó, trong tim chẳng hề có vị trí nào dành cho cô.

Cô đau đến chết đi sống lại, mồ hôi đầm đìa toàn thân, cuối cùng không chịu được mà ngất đi.

Bên kia, Diệc Huân vẫn cắm mặt vào máy tính, hoàn toàn chẳng để ý bạn gái mình đang đau đớn ra sao. Cho đến khi cầm điện thoại lên, phát hiện rất nhiều cuộc gọi nhỡ, hắn ta mới ấn gọi lại.

“Cho hỏi anh có phải là người nhà của cô Lâm Cáp không ạ? Cô ấy đang cấp cứu ở bệnh viện chúng tôi, phiền anh đến đây một chút để làm thủ tục ạ.”

Diệc Huân đen mặt đến bệnh viện, trong lòng thầm mắng Lâm Cáp gây đủ phiền phức cho hắn.

Vừa đến phòng bệnh, người đàn ông bước ra bên trong, trông thấy Diệc Huân liền lao đến giáng cho hắn ta một cú đấm. Lệ Mặc Thành gầm gừ, chỉ thẳng tay vào mặt Diệc Huân mà chửi: “Thằng khốn này, tao giao em ấy cho mày để mày hại con bé thành bộ dạng như thế à? Mày có còn là con người không? Nếu mày đã không lo cho em ấy được, vậy thì trả lại cho tao! Tao sẽ chẳng để Lâm Cáp ở cạnh mày nữa!”

“Lệ Mặc Thành, anh đừng có đi quá giới hạn! Dù tôi có không coi cô ta ra gì thì Lâm Cáp vẫn là người của tôi, là món đồ chơi bên cạnh tôi. Khi tôi chưa chơi chán thì đừng hòng ai cướp đi!”

“Mẹ kiếp, Diệc Huân, mày là thằng khốn!” Lệ Mặc Thành chửi thề một câu: “Tao nói cho mày biết, tao sẽ dùng mọi cách để đoạt em ấy về, mày cứ chờ mà xem.”