Thứ Hai, Tháng Bảy 4, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Chồng à, anh cùng chị gái đang làm gì vậy?

Ngôn tình: Chồng à, anh cùng chị gái đang làm gì vậy?

Ngôn tình: Chồng à, anh cùng chị gái đang làm gì vậy?

Ngôn tình Chồng à, anh cùng chị gái đang làm gì vậy

Chồng à, anh cùng chị gái đang làm gì vậy?

“Chúng tôi đang giúp nhau giải quyết một số chuyện, em đừng nhìn. Mau ra ngoài đi!”

“Chồng à, chị gái tại sao lại ngủ chung giường với anh?”

“Cô ấy là chị của em, tất nhiên cũng là chị của tôi. Ngủ chung thì thế nào?”

“Chồng à, sao mọi người trong nhà lại gọi chị em là Nhị Phu Nhân vậy?”

“Chị của em đang có thai, tôi cũng nên cho cô ấy một danh phận rõ ràng. Ngược lại là em, đừng hỏi nhiều quá.”

Người đàn ông nọ đứng từ trên lầu âm trầm đưa mắt xuống nhìn chăm chăm vào thân thể mảnh mai của Diệp Thu.

Thân ảnh ấy đứng quá xa với tầm nhìn của cô. Khó lòng quan sát được biểu cảm trên khuôn mặt hắn khi nói những lời này.

Thế nhưng, khi ấy cô lại cảm nhận được loại ánh mắt thấu sương thấu tuỷ như tên phóng đến ghim chặt trên cơ thể.

Bám riết không buông. Hệt như muốn dồn Diệp Thu vào con đường bất kham muốn trốn cũng trốn không thoát.

“Em bé sao?”

“Vậy, chẳng phải Thu Thu sắp có cháu để bồng rồi…”

Diệp Thu thuở còn nhỏ vì lòng tốt cứu giúp một cậu bé nên đã phải chịu va chạm mạnh vào đầu. Khiến thần trí không còn minh mẫn.

Cơ thể đã là thiếu nữ 21 tuổi, nhưng đầu óc chỉ dừng lại ở đứa trẻ 5 tuổi.

Không ai dạy cho Diệp Thu biết, những lời nói đó của Hàn Phi Vũ không đáng tin.

Không ai dạy cho Diệp Thu biết, người đàn ông một thân đạo mạo trước mắt đây chẳng qua chỉ xem cô như công cụ để lừa gạt nhà họ Hứa.

Bởi vì, người đáng lẽ ra hắn buộc phải yêu là Hứa Diệp Thu. Cũng chính là Đại Phu Nhân của Hàn Gia bây giờ.

Hôn ước của hai nhà Hứa-Hàn sớm đã được trưởng bối định sẵn.

Chỉ là, Phi Vũ vì chán ghét một người vợ ngốc như Diệp Thu nên mới cùng với Hứa Linh An làm những chuyện đồi bại kia.

Phát sinh ra một nghiệt chủng.

“Không phải cháu, mà là con.”

“Chị của em, bây giờ cũng là vợ của tôi.”

Phi Vũ mỉm cười nhàn nhạt nhìn khuôn mặt trắng nõn mềm mại trước mắt. Nếu như cô ấy không ngốc, chắc hẳn sẽ là một mỹ nữ xinh đẹp động lòng người.

Ngay lần gặp đầu tiên hắn đã bị cô làm cho lúng túng.

Khi đó, Diệp Thu khoát trên mình một bộ váy trăng tinh khôi. Vừa nhìn đã khiến người khác si mê không cách nào rời mắt.

Mái tóc đen huyền rũ rượi bên mắt, tuy từ trên xuống dưới đều vô cùng đơn giản. Nhưng lại cuốn hút hơn những người phụ nữ hào nhoáng ngoài kia.

Tiếc rằng, Hàn Phi Vũ trời sinh đã cứng đầu. Không thích bị người khác ép buộc, sau khi cưới cô về vài năm đã tỏ thái độ rõ ràng.

Mặc cho cha mẹ khuyên ngăn, hắn vẫn cố chấp làm theo ý mình.

Càng về sau càng quá đáng hơn.

Vì muốn chọc giận người của Hứa gia nên mới cùng con vợ lẽ như Hứa Linh An làm những chuyện kia. Sau đó lại ngõ ý muốn cưới cô ta.

“…”

“Vậy sao?”

Diệp Thu không giỏi che dấu cảm xúc, nét mặt của cô đột nhiên trở nên tối sầm lại. Lồng ngực truyền đến từng con đau quằn quại.

Một đứa trẻ đơn thuần trong sáng như một tờ giấy trắng. Nhưng sau khi đến đây, cô đã phải nếm trãi rất nhiều thứ.

Tình yêu.

Đố kỵ.

Cuối cùng là đau lòng.

Nhưng mà, Hứa Diệp Thu của khi đó không hiểu về chuyện tình yêu nam nữ. Càng không hiểu những cảm xúc phức tạp kia là gì.

Cô luôn âm thầm chịu đựng, từng chút từng chút một ăn mòn đi sinh mệnh mỏng manh của một con người.

“Không, không xong rồi!”

“Nhị Phu Nhân ngã cầu thang rồi, mau… mau đến đây!”

Tiếng hét thất thanh giữ trời đêm nọ khiến cả Hàn phủ một phen trấn động. Những người hầu đang say giấc ngủ cũng bị gọi cho tỉnh giấc.

Phi Vũ vừa hoàn thành xong dự án, đúng lúc rời khỏi bàn làm việc trong thư phòng. Nghe thấy tiếng ồn bên ngoài cũng có chút hốt hoảng chạy đến.

Một cảnh trước mắt này khiến hắn như chết lặng. Hứa Linh An nằm bất động dưới mặt đất lạnh lẽo.

Bên dưới người cô ta loang lổ vệt máu tanh tưởi. Sắc mặt trắng bệch đến khó coi.

Còn người đứng bên trên chính là Hứa Diệp Thu đang ngơ ngác nhìn về nơi khác. Vụng về che đi vết hằn trên cổ tay.

“Chồng, anh đến rồ…”

Lời còn chưa kịp nói dứt đã bị thân ảnh lạnh nhạt nọ làm cho cứng họng. Nhất thời, hô hấp như bị ai đó tàn nhẫn tước đoạt.

Cô lẳng lặng nhìn về phía bóng dáng người đàn ông đó. Ôm theo Linh An rời đi, dần dần khuất khỏi tầm mắt.

“Đem Đại Phu Nhân nhốt vào nhà kho cho tôi. Đến khi Nhị Phu Nhân bình an trở về mới được thả ra ngoài.”