Thứ Ba, Tháng Tám 9, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Độc thế tình nhân - C40: Chủ Động.

Ngôn tình: Độc thế tình nhân – C40: Chủ Động.

Ngôn tình: Độc thế tình nhân – C40: Chủ Động.

Ngôn tình Độc thế tình nhân

Hơi thở của Văn Nhất Hàn càng trở nên nặng nề, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi, nhiệt độ trong phòng tăng cao khiến cả hai cảm thấy thật nóng. Tiêu Nhược An vẫn chầm chậm cởi thắt lưng của anh, không để ý đến gương mặt đàn ông đang cố nhẫn nhịn nãy giờ. Thắt lưng vừa được cởi ra, Tiêu Nhược An liền ngước mắt lên nhìn anh, giống như không biết nên làm gì tiếp theo. Văn Nhất Hàn nhìn cô, anh cũng không hiểu ý cô mà vẫn tiếp tục ngồi yên.

Mồ hôi từ trên chảy xuống yết hầu của Nhất Hàn đã lấy được sự chú ý của Nhược An. Cô khẽ đưa tay sờ lên yết hầu của anh, nhẹ nhàng xoa xoa.

Chết tiệt!

Hơi thở của Văn Nhất Hàn dồn dập tấn công cô, không thể chịu được nữa mà nhổm người dậy, đem cô đặt xuống mặt giường. Tiêu Nhược An bám lấy cổ của anh, cơ thể đã không còn chút khí lực nào, mềm nhũn đến khó cựa quậy.

“Là em quyến rũ anh trước, phải phạt!”

Nói rồi, anh lập tức cúi xuống cắn mạnh vào phần cổ mềm mại của cô.

“Á…”

Tiêu Nhược An rên rỉ, hai tay đặt lên vai anh, bấu véo thật mạnh vào bắp tay anh vì đau.

Cắn xong, Văn Nhất Hàn liền chuyển sang hôn, anh trượt nụ hôn đó xuống bên dưới, qua từng thớ thịt mềm mịn của cô liền để lại một vết đỏ như đánh dấu lãnh thổ. Tiêu Nhược An ôm lấy đầu anh, hai mắt mơ màng khép lại để hưởng thụ cảm giác lâng lâng khó tả.

“Ư…”

Văn Nhất Hàn vùi đầu vào hai đồi núi phập phồng của cô, vuốt ve đỉnh hoa hồng đã sưng tấy lên rồi cắn nhẹ. Đầu lưỡi anh linh hoạt vân vê, li*m m*t, đến khi hai đỉnh hoa đều ướt đẫm mới chịu dừng lại. Bàn tay to lớn của anh trườn trên đường cong cơ thể của cô xuống phía dưới, khi chạm tới mông cô thì chuyển hướng luồn vào giữa hai chân. Ngón tay thon dài của anh xoa nhẹ bẹn đùi cô, kích thích cảm giác giữa hai chân khiến cô khẽ mở rộng ra để chào đón. Nhân lúc đó, anh lập tức cho ngón tay vào càn quét nơi tư mật ẩm ướt.

“Ưm, khó… khó chịu…” Tiêu Nhược An khép hai chân lại, đồng thời siết chặt “cửa động” như muốn đẩy ngón tay của anh ra ngoài.

Văn Nhất Hàn đưa tay còn lại vuốt má cô, anh hôn nhẹ lên đùi cô để trấn tĩnh:

“Thả lỏng ra đi, nghe lời anh.”

Trong chuyện này, người có kinh nghiệm nhất vẫn là đàn ông. Tiêu Nhược An mím chặt môi dưới, khẽ ngẩng đầu lên nhìn rồi lại nằm xuống, nghe lời anh thả lỏng cơ thể.

Ngón tay linh hoạt của Văn Nhất Hàn đi sâu vào bên trong cơ thể cô, cảm giác như có một dòng điện chạy qua người, khiến cô tê liệt toàn thân. Hai chân cô co quắp lại, thỉnh thoảng lại run rẩy giống như một cơn gió lạnh thổi qua khiến ta rùng mình trong mùa đông buốt giá.

Một lúc sau, Văn Nhất Hàn lặng lẽ rời khỏi người Nhược An, anh tựa mình vào tường rồi đưa tay kéo ngăn kéo tủ ra. Trang bị của Nguyệt Quang lúc nào cũng khiến anh hài lòng. Văn Nhất Hàn cầm lấy một hộp bao cao su, nhìn qua nó một lượt rồi nhếch miệng cười. Trong lúc đó, Tiêu Nhược An vẫn còn quằn quại vì những khoái cảm dư âm mà anh để lại. Cô thở hổn hển quay sang bên cạnh, thấy Văn Nhất Hàn đang “đeo vật bảo hộ” thì liếc mắt nhìn anh. Hai má cô đỏ ửng lên, khoảnh khắc vật nam tính đó xuất hiện trước mắt cô như kích thích ham muốn trong người dâng trào.

“Sao thế? Em muốn nói gì sao?”

Thấy Tiêu Nhược An tròn mắt nhìn mình, Văn Nhất Hàn liền xoa nhẹ má cô rồi hỏi. Giọng nói anh trầm trầm, nhẹ nhàng khiến tim cô lay động.

“Em muốn chủ động.”

“Hả?”

Văn Nhất Hàn trong khi vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu ý của Tiêu Nhược An thì ngay lập tức cô đã nhổm người dậy, nằm đè lên người anh chiếm thế thượng phong. Thì ra đây là điều cô muốn, chủ động có nghĩa là muốn được nằm trên đó hả?

Văn Nhất Hàn cười cười, anh ôm lấy mông cô, nắn nhẹ sau đó thì nói:

“Tư thế này cũng được, anh thích.”

Tiêu Nhược An hơi nhấc mông lên để thứ to lớn kia có thể chen vào giữa hai chân. Trước đây hai người đã từng thử qua tư thế này, nó khiến cô đau đớn tới la hét om sòm vậy mà bây giờ cô lại chủ động thử lại lần nữa.

“A!”

Miệng nhỏ không kìm được mà lập tức phát ra thứ âm thanh mị hoặc khi cự long của anh đâm thẳng vào trong. Nó lớn hơn tưởng tượng của cô, cô không nghĩ sẽ đau tới vậy. Chật vật một hồi, Tiêu Nhược An không biết mình nên tiếp tục hay dừng lại. Trán cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt xinh đẹp tái nhợt đi, ngay cả hơi thở cũng không kiểm soát được vậy mà vẫn muốn nằm trên để thỏa sức càn quấy.

Ở bên ngoài, cô có thể là người phụ nữ mạnh mẽ, không ngán một ai. Nhưng một khi đã ở trên giường, Tiêu Nhược An cũng chẳng khác gì chú thỏ yếu ớt.

Văn Nhất Hàn nhìn Tiêu Nhược An loay hoay không biết làm gì mà không nhịn được cười. Anh thở dài một tiếng sau đó bám lấy eo của cô, xoay người cô lại. Tiêu Nhược An ngơ ngác ngồi im thin thít, cô không biết Văn Nhất Hàn đang định làm gì.

“Nhất Hàn, anh…”

“Suỵt! Vẫn là tư thế này, vẫn là em chủ động nhưng anh sẽ giúp em.”

Văn Nhất Hàn liếm nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô, hai tay nắm chặt lấy tay của cô cố định trước ngực. Nhìn từ đằng sau, dáng vẻ kiều diễm đến mê người của Tiêu Nhược An lúc này như in đậm trong đôi mắt của Văn Nhất Hàn khiến dục vọng trong người anh trào dâng, đáy mắt lóe lên tia ham muốn chiếm hữu cô của anh trở nên điên cuồng.

Yên lặng giây lát, Tiêu Nhược An vẫn chưa kịp hiểu ý đồ của anh thì bên dưới đã bị anh thúc một cái thật mạnh. Tiêu Nhược An đau đớn la lên, cơ thể cũng bắt đầu rung chuyển theo từng nhịp đâm.

“A… a… ưm, đau… hum… đau.”

Văn Nhất Hàn nhắm mắt lại, tận hưởng từng chút khoái cảm toát ra từ cơ thể cô. Hương thơm trên mái tóc lẫn mùi hương trên người cô hòa quyện lại, như biến thành gia vị giúp kích thích dục vọng xâm chiếm.

Mỗi một lần tiến công, dã thú khổng lồ kia đều mang đến khoái cảm khiến cô mê muội. Nó như bức từng hơi thở của cô, làm cô không chịu nổi phải mở miệng cầu xin anh nương tình.

“Văn Nhất Hàn, anh… ư… a… chậm… chậm lại.”

Văn Nhất Hàn bỏ ngoài tai những lời cầu xin ấy, anh vẫn tấn công cô điên cuồng như thế. Bên dưới thì thô lỗ xâm lược nhưng bên trên lại dịu dàng âu yếm. Anh vuốt ve tấm lưng trần của cô, đặt từng nụ hôn nhẹ như gió thoảng lên đó thay cho lời an ủi và trấn tĩnh. Thân thể nhỏ bé của Tiêu Nhược An rung lắc dữ dội, nhưng cô không biết phải làm gì, chỉ biết mím chặt môi bám lấy anh làm điểm tựa.

“Nhược An, em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau cũng là ở căn phòng này không?”

Sau một lúc hầm hừ hưởng thụ, Văn Nhất Hàn cuối cùng cũng lên tiếng nói chuyện với cô. Nhưng lúc này khoái cảm bất ngờ ào tới không ngừng như con sóng cuốn lấy Tiêu Nhược An, khiến cô chỉ cần mở miệng là mọi thứ âm thanh phát ra sẽ đều biến thành tiếng rên rỉ d*m đãng.

“Hum… ”

Tiêu Nhược An không thể trả lời anh một cách rõ ràng nhưng chỉ cần nghe vậy thôi là anh biết cô vẫn nhớ. Văn Nhất Hàn mỉm cười, sau đó tiếp tục thủ thỉ:

“Lúc đó em thật hung dữ, còn lấy cả súng ra để đe dọa anh.”

Nhịp đâm dần dần chậm lại, Văn Nhất Hàn cố ý làm vậy để Nhược An có thể ổn định lại hơi thở.

“Anh… ưm… anh lúc đó thật giống tên khốn thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Nếu hôm đó anh làm em tức giận thêm có lẽ em đã bắn chết anh rồi.” Tiêu Nhược An thều thào, âm điệu nhẹ nhàng nhưng có chút bực bội.

“Vậy sao? Tiêu Nhược An, giờ em hối hận cũng không kịp nữa rồi. Khẩu súng hồi đó của em liệu có đáng sợ bằng của anh không?”

Vừa nói, Văn Nhất Hàn vừa thúc mạnh vào bên dưới của cô. Tiếng va chạm xác thịt xen lẫn tiếng thở dốc khiến căn phòng trở nên đầy ái muội. Hồi đó cô dám dí súng vào người anh để đe dọa, bây giờ anh dùng chính thứ vũ khí đó nhưng đặc biệt hơn để trừng phạt cô.

Tiêu Nhược An không thể chịu được nữa, cả cơ thể xụi lơ ngã vào lòng anh không muốn cựa quậy. Bây giờ cô đã thấm mệt, nhưng đối với Văn Nhất Hàn thì nhiêu đó quả thực vẫn chưa đủ.

Anh đỡ cô nằm xuống mặt giường, sau đó kéo chăn đắp cho cô. Tiêu Nhược An tưởng vậy có lẽ đã xong nên an tâm nhắm mắt lại, nhưng thực chất khoảng thời gian đó là để anh chuẩn bị cho hiệp tiếp theo.

Văn Nhất Hàn thay đồ bảo hộ mới vào, anh quyết định sẽ dùng hết cả hộp này vào đêm nay. Đêm vẫn còn dài, từ giờ đến sáng không cần ngủ cũng được, nhưng dục vọng thì vẫn phải thỏa mãn.

Chuẩn bị xong xuôi, Văn Nhất Hàn liền kéo chăn lên, lẳng lặng banh hai chân của Tiêu Nhược An rộng ra. Cảm thấy có điều bất thường, Tiêu Nhược An bừng tỉnh, cô trợn mắt định ngăn cản anh nhưng không kịp. Văn Nhất Hàn lại một lần nữa tấn công cô, dồn dập bá đạo theo cách anh vẫn thường làm.

“Á… đừng… em… mệt rồi! Văn Nhất Hàn… anh… em sẽ đánh anh đó… á!”

Tiêu Nhược An nhăn nhó mặt mày, hai tay túm chặt lấy ga giường cầu xin anh. Văn Nhất Hàn vẫn không để tâm tới, sự bền bỉ của anh khiến cô khiếp sợ, nếu cứ tiếp tục thế này chắc cô chết mất.

Nhưng cũng không thể phủ nhận một điều là ngoài đau đớn thì sự sung sướng bù lại cũng không ít.

“Ngày mai em có thể đánh anh cũng được nhưng đêm nay hãy cho anh được yêu em, Nhược An.”

“Ưm.”

Tiêu Nhược An thực sự rất mê người khiến Văn Nhất Hàn không sao kiềm chế được thú tính. Anh chỉ muốn triền miên cùng cô thêm vài hiệp nữa, dù biết cô đã thấm mệt nhưng lại không thể thoát khỏi cám dỗ khó cưỡng từ cơ thể của cô.

Văn Nhất Hàn điên cuồng cắn m*t môi nhỏ của cô, hai tay đan vào tay cô siết chặt dưới mặt giường. Nụ hôn ấy thực sự quá mãnh liệt, dường như lúc này mới là đỉnh điểm của ngọn lửa dục vọng đang cháy bừng bừng trong người anh. Tiêu Nhược An túm lấy tóc anh giật nhẹ nhưng hành động ấy cũng chẳng chế ngự được sự điên cuồng đầy bá đạo của anh bây giờ.

Không biết sự điên cuồng này sẽ kéo dài bao lâu và Văn Nhất Hàn sẽ phải giày vò Tiêu Nhược An trong bao lâu nữa. Nhưng đến khi nhìn thấy sắc mặt thực sự không tốt của cô, Văn Nhất Hàn có chút động lòng. Anh quyết định dừng lại, rời khỏi người cô, tháo lớp áo mưa kia ra rồi nằm xuống ôm cô.

“Nhược An, giúp anh.”

Văn Nhất Hàn hôn nhẹ lên trán của cô, nói khẽ. Tiêu Nhược An không hiểu ý anh, cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh to tròn nhìn anh trông thật đáng yêu.

“Đưa tay em cho anh.”

Tiêu Nhược An chậm rãi đưa tay cho Văn Nhất Hàn, anh nắm lấy tay cô, chuyển xuống dưới. Bàn tay cô chạm phải vật nam tính vẫn còn đang c**ng c*ng của anh liền giật mình rụt tay lại, nhưng ngay lập tức hành động đó của cô đã bị anh ngăn cản.

“Nhược An, dùng tay em giúp anh.”

Tiêu Nhược An úp mặt vào lồng ngực ấm áp của Văn Nhất Hàn, bàn tay nhỏ bé ngượng nghịu “massage” dù không biết có giúp anh dịu bớt hay không nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Văn Nhất Hàn hơi cau mày hôn lên tóc cô, kĩ thuật “massage” của cô đúng là không tồi, nó khiến anh dễ chịu hơn hẳn. Cứ như thế cho tới lúc Tiêu Nhược An mơ màng thiếp đi, trong cơn buồn ngủ lẫn sự mệt mỏi, cô cảm nhận như cả cơ thể mình đang ngâm trong bồn nước nóng. Văn Nhất Hàn bế cô vào phòng tắm, tắm rửa qua loa cho cả hai người rồi đưa cô trở lại giường. Anh ôm cô vào lòng, cùng cô dần dần chìm vào giấc ngủ, chờ đợi những chuyện sẽ xảy ra vào ngày hôm sau…