Thứ Ba, Tháng Tám 9, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Mặt trời ấm thật đấy, nhưng không ấm bằng... trái...

Ngôn tình: Mặt trời ấm thật đấy, nhưng không ấm bằng… trái tim anh

Ngôn tình: Mặt trời ấm thật đấy, nhưng không ấm bằng… trái tim anh

Ngôn tình Mặt trời ấm thật đấy, nhưng không ấm bằng... trái tim anh

“Mặt trời ấm thật đấy, nhưng không ấm bằng… trái tim anh chàng đẹp trai kia!!!”

Một ngày nắng đẹp hòa cùng với khí xuân rạo rực. Hồn ma Dương Tuyết Linh có mặt trên đất trời trần thế.

Dang cánh tay vuốt ve tấm lưng rộng lớn của người đàn ông lạ mặt. Cô khẽ mỉm cười, khuôn mặt lóng lánh nhỏ giọt sự rực rỡ tuổi xuân.

Thú vị thật, lúc còn sống dù thích thế nào thì cô vẫn phải nhịn. Giờ thì tốt rồi, người ta không biết nhưng cô lại cảm nhận được tất cả.

Đúng là mê trai đầu thai cũng chưa chắc đã hết.

Đang ôm chặt lấy người ta, đột nhiên ánh mắt Tuyết Linh chạm phạm một đối tượng mới. Chàng trai này… trông còn mlem hơn người cô đang ôm.

Ối chà, anh ấy còn đang tiến thẳng vào khách sạn năm sao cơ đấy.

Nuốt nước miếng một cái, cô buông thõng hai tay, để thân thể mình tự do lơ lửng trên không.

Trong chớp mắt, cả người cô đã tiến sâu vào trong khách sạn.

Hiên ngang bước trước mặt Huy Dương, lòng cô bất giác cảm thấy hồi hộp. Đây là lần đầu tiên cô đi vào khách sạn cùng một chàng trai. (Mặc dù hắn ta không nhìn thấy cô.)

“Ộp pa à, dù đeo khẩu trang nhưng em nhìn vẫn biết chắc anh là chồng em. Đợi đến khi vào phòng, chúng ta cùng làm chính sự nhé.”

Tuyết Linh ngượng ngùng vén vén tóc ra mang tai, hai tay đan chéo vào nhau ngúng nguẩy đi sau anh chàng.

Phòng 123

Cạch

Thanh âm lạnh lẽo vang lên chấm dứt tiếng khóc nức nở phát ra từ bên trong.

Huy Dương chậm rãi bước vào trong, khuôn mặt vốn dĩ được che bởi lớp khẩu trang đã hiện rõ mồn một trước ánh sáng.

Tuyết Linh trợn tròn mắt, không phải bất ngờ vì chồng cô quá đẹp mà là mớ đổ vỡ hỗn độn trong căn phòng.

Choang

“Huy Dương, cho em một lời giải thích!”

Ngay từ đầu khi bước chân tới đây, anh một lời vẫn không nói. Chỉ thầm cười nhạt vài tiếng trong lòng.

“Chuyện gì?”

Người phụ nữ tức giận ném thẳng chồng ảnh xuống đất, hiện rõ mồn một trên hình là một cặp nam nữ đang hôn nhau đắm đuối.

Huy Dương nhẹ cúi người, nhặt tấm ảnh dưới mặt đất rồi bật cười thành tiếng.

Tuyết Linh đứng bên cạnh khẽ rùng mình. Đúng là cười lạnh như ngăn đông cái tủ lạnh.

“Chị dâu, vì anh trai tôi nên tôi mới cho chị đặt chân vào giới giải trí. Ấy vậy mà chị lại hơi nhầm tưởng quá mức rồi thì phải?”

Khuôn mặt người phụ nữ tối sầm, vội vàng ôm mặt khóc nức lên mà chạy đi. Trước khi đi còn không quên để lại một câu.

“Chúng ta yêu nhau rất nhiều, Huy Dương.”

Không khí trong căn phòng trầm mặc đi mấy giây. Tuyết Linh gãi gãi đầu, thôi thì vẫn nên tìm đối tượng khác.

Vốn định rời đi, giọng nói cao ngạo ấy lại một lần nữa vang lên.

“Vợ à, chúng ta không làm chuyện chính sự sao?