Thứ Bảy, Tháng Năm 21, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Mẹ chồng, con muốn ly hôn

Ngôn tình: Mẹ chồng, con muốn ly hôn

Ngôn tình: Mẹ chồng, con muốn ly hôn

con muon ly hon

– Mẹ chồng, con muốn li hôn!

Tuệ Mẫn kéo vali chuẩn bị rời đi, ánh mắt nhìn bà Dương đầy bực tức.

Bà Dương thấy vậy thở dài một hơi, đưa mắt lên nhìn cô hỏi.

– Sao lại muốn li hôn, con cảm thấy khó ở với bà già này à?

Tuệ Mẫn lắc đầu, đáp.

– Không phải ạ.

Cô tức giận nói tiếp, khóe mắt đã phiếm hồng.

– Anh ta không phải là đàn ông mẹ à… mỗi đêm, mỗi đêm anh ta cứ để con phòng chung gối chiếc. Anh ta một bên, con một bên. Anh ta căn bản không muốn làm gì con hết…

Cưới nhau ba tháng, anh còn chẳng thèm động vào cô. Đêm tân hôn, mặc cho cô đã cố hết sức tỏ ý, nhưng anh vẫn như một cục đá, im lặng nhắm mắt ngủ. Thậm chí… không liếc mắt nhìn cô lấy một cái !

Này là chê Tuệ Mẩn cô không đủ mị lực sao?

Hay là anh căn bản không được… ?

Bà Dương cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề. Người trẻ tuổi mà, khó trách không có những mâu thuẩn trong hôn nhân.

Dù sao con dâu và con trai bà mới kết hôn chưa được bao lâu. Nên chuyện này… đành tính kế lâu dài vậy.

Nghĩ thế, bà Dương liền xua xua tay, bảo Tuệ Mẫn chờ một thời gian nữa xem sao. Chuyện gì cũng phải từ từ tính, đừng quá gấp gáp.

Tuệ Mẫn gật đầu đồng ý, kéo vali tiến ngược vào trong phòng.

Cô nhanh chóng thay bộ quần áo đang mặc trên người thành một cái đầm rộng đơn giản thoáng mát, rồi đi ra phòng khách bàn tiếp mọi chuyện.

_____

Tối.

Tuệ Mẫn vui vẻ nằm trên ghế sofa cười tủm tỉm. Mẹ chồng đúng là già dặn kinh nghiệm, còn cho cô biết mấy thứ bảo bối hay ho nữa chứ. Tối nay cô phải thực hiện ngay và luôn!

Ting… tong…

Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi, Tuệ Mẫn bước ra mở cửa. Cô giật mình đỡ lấy Dương Lâm sắp ngã xuống sàn tới nơi, rồi kéo lê anh vào phòng.

Nặng thật mà, nặng thật mà, ăn gì mà nặng dữ vậy chồng của tôi ơi!

Tuệ Mẩn chán chê cảm thán.

Sau một hồi vất vả, cô vui mừng vì đã kéo được Dương Lâm lên giường.

Cô quan sát anh một lượt. Lần đầu tiên cô nhìn thấy đàn ông say, không biết phải làm như thế nào.

Tuệ Mẩn định gọi mẹ chồng, nhưng bây giờ có lẽ bà đã ngủ, không tiện làm phiền. Cô đành phải tự lực gánh sinh thôi… haizzz.

Cô chậm rãi cởi cúc áo của anh ra, từ cái từ cái một… phải nói là động tác chậm chạp vô cùng.

Mùi rượu khó ngửi chết được!

Đột nhiên, Dương Lâm bất thình lình bật dậy dọa Tuệ Mẩn một phen hú vía. Chưa kịp để cô phản ứng, anh liền cuối xuống hôn môi cô rồi nút nút. Song, nhanh chóng cởi áo ngoài và áo trong của cô ra. Nụ hôn theo đó dời xuống…

Tuệ Mẩn vô lực tránh né, sợ hãi quát to.

– Anh, anh làm cái gì đấy?

Dương Lâm đắc ý cười nhìn cô say đắm, tỏ vẻ không biết gì nói.

– Làm điều mà em muốn ! Vốn anh muốn để em thoải mái một thời gian, nhưng… có lẽ vợ không chịu rồi.