Thứ Bảy, Tháng Năm 21, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tình Ngôn tình: Nếu mà tôi nói tôi đang mang thai con của...

 Ngôn tình: Nếu mà tôi nói tôi đang mang thai con của anh thì sao?

 Ngôn tình: Nếu mà tôi nói tôi đang mang thai con của anh thì sao?

 Ngôn tình Nếu mà tôi nói tôi đang mang thai con của anh thì sao

– Cô đừng nói nhảm, tôi và cô chưa từng ngủ cùng nhau.

Cô nghe thế liền bật cười, ánh mắt trong trẻo nhìn xuống người đàn ông đang thản nhiên ngồi đọc báo.

– Nhưng giả sử mà có thì làm sao?

Người đàn ông lạnh nhạt liếc cô, bình tĩnh nói.

– Cô yên tâm đi, tôi không bao giờ đụng vào người cô đâu. Một chút cũng không.

Nghe được giọng nói kiên định kia, cô như đã tìm được đáp án, bản thân cũng không kiên trì hỏi thêm nữa.

Chậm dãi xoay người rời khỏi thư phòng.

Cô vừa tủi thân lại có chút chạnh lòng, bàn tay bất giác xoa xoa vùng bụng hãy còn phẳng lì.

– Ba không chịu trách nhiệm với mẹ con mình rồi, làm sao giờ?

[…]

Trong bữa cơm…

Anh ngồi bên bàn, tay vừa động đũa đã thấy người phụ nữ đối diện ho một tiếng, tiếp theo sắc mặt tái xanh chạy vội vào nhà vệ sinh.

– Thiếu gia, hình như là có tin mừng rồi đấy.

Anh nhíu mày, hình như cũng không hiểu chút hàm ý trong lời người giúp việc nói.

Tiếng nôn khan bên trong vừa dứt, mặt cô nhợt nhạt hẳn đi, bám tường đứng dậy lấy tay chùi lên miệng.

Ánh mắt mông lung không chút ánh sáng nhìn chằm chằm dấu tích vừa nãy.

Nơi đầu lông mày ẩn nhẫn khó chịu.

Có con thật phiền!

– Có chuyện gì?

Vừa bước chân ra khỏi nhà vệ sinh, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vọng tới, tinh thần của cô cũng kéo được về.

– Không có chuyện gì.

Cô lạnh nhạt đáp, mặt quay sang hướng khác, không muốn đụng phải ánh mắt thâm sâu kia của anh.

Lách người qua anh, cô đi thẳng lên phòng.

Bản thân không nhịn được nằm xuống giường, còn chưa kịp thở ra bên cạnh lại có bóng người.

– Nói đi, không khỏe?

Cô từ giường ngồi dậy, cũng không ngờ người này lại dai tới vậy.

– Không có gì?

Cô muốn đi ngủ có được không?

– Nói.

Một tiếng được thoát ra từ bạc môi mỏng, ý tứ ra lệnh rõ ràng.

Bàn tay cô bấu chặt vào ga trải giường, đầu óc đấu tranh dữ dội. Cuối cùng là lặng lẽ thở dài, vốn biết không giấu được.

Con của anh ta, vậy cũng nên cho anh ta biết.

– Tôi mang thai.

Không khí lâm vào yên lặng, trong phòng duy nhất chỉ có tiếng kim đồng hồ phát ra.

– Con ai?

Phải mất một lúc lâu người đàn ông mới nói được.

Cô bật cười, ánh mắt nhìn thẳng về phía anh. Như cảm nhận được điều gì, trong đầu như vừa bị nổ bom, hoàn toàn không dám tin.

– Con tôi?

Người đàn ông nhận được cái gật đầu từ cô, gương mặt tái mét, khỏi phải nói có bao nhiêu kinh ngạc.

– Sao có thể? Từ trước đên nay tôi chỉ chơi con trai thôi?