Thứ Hai, Tháng Chín 26, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Rời xa con trai tôi, cô muốn bao nhiêu đều...

Ngôn tình: Rời xa con trai tôi, cô muốn bao nhiêu đều được

Ngôn tình: Rời xa con trai tôi, cô muốn bao nhiêu đều được

Ngôn tình Rời xa con trai tôi, cô muốn bao nhiêu đều được

” Rời xa con trai tôi, cô muốn bao nhiêu đều được.”

” Thiệt tình bác à, bác không thấy chúng cháu rất hợp nhau à?”

Cô gái trước mặt vừa nói hành động vừa thuần thục nhấc chén trà lên uống, bác gái này lại muốn chia cắt tình cảm của con mình sao?

Bác cũng tay to đấy, nhưng cô cũng không phải dạng vừa đâu? Cô biết bác ấy muốn gì, và đương nhiên bác ấy cũng hiểu cô cần gì..

Cô đương nhiên cần tiền, nhưng nó phải là một cái giá cụ thể, chứ không phải “bao nhiêu.”

” 100 triệu.”

Nhanh chóng một con số được đưa ra, nhưng chẳng làm cô hài lòng, con trai họ Khương đáng giá 100 triệu thôi á? Hơi bèo nhỉ? Cô vẫn ngồi nhàn nhã dùng chút điểm tâm trên đĩa.

Dịu dàng e thẹn như vậy đấy, nhưng càng thế càng khiến bác gái phía trước bốc hỏa. Phu nhân Khương à phiền bình tĩnh…

“1 tỷ, giá chốt.”

Câu nói có phần hơi ngập ngùng, thế mà khiến cô ngạc nhiên. Tính lấy 500 triệu thôi, mà bác gái có lòng quá cháu nhận vậy.

” Tài khoản… phiền gửi sớm để thanh toán.”

Thế là xong một con mồi, cô chính là Nhiệt Huyên, một người con gái sống vì bản thân mình.

(…..)

” Yahh, con mụ kia. Sao em có thể quy anh thành một tỷ vậy?”

” Vậy anh còn có quá cao hơn sao?”

Từng ngón tay linh hoạt, thon đẹp nhắn ra những từ khiến người ta đau lòng. Nói chứ đây không phải mồi cô câu nhưng là cá tự mắc bẫy, cô đâu thể từ chối?

Lại còn là một quý tử nhà giàu nữa…

Phút lâu sau không thấy Khương Nhạc nhắn, cô từ từ ngả ghế ngồi thư giãn ở phòng làm việc của mình.

Tính ra cô cũng là một người giàu có đấy chứ? Tự xây dựng một công ty từ tiền giao dịch, quả là tài giỏi nhỉ?

Đột nhiên bên ngoài có tiếng động lạ làm gián đoạn sự bình yên của cô, định ra ngoài xem thư xem sao thì cánh cửa đã bị đạp tung ra.

Hình ảnh một thanh niên ướt đẫm mồ hôi kèm sự tức giận bước vào khiến cô hơi sợ hãi. Bỏ mẹ rồi, là anh ta Khương Nhạc, sao lại tới đây được vậy trời.

” Khương… Khương Nhạc… em xin lỗi. Do mẹ anh ép em.”

Nhiệt Huyên từ dáng vẻ soái tỷ chuyển sang làm một con thỏ bạch. Nói gì thì nói cô vẫn là nữ nhân, nhìn anh ta giờ đây như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Khương Nhạc tiến lại gần kéo cô mạnh về phía mình, nhanh chóng vác lên vai. Anh ta gằn giọng nghe thật đáng sợ..

” Con mẹ nhà em, em dám bán tôi với giá 1 tỷ thôi ư? Được… đêm nay tôi cho em thử hàng 1 tỷ nó như thế nào.”

Hàng 1 tỷ chất lượng cao…