Thứ Hai, Tháng Bảy 4, 2022
HomeTình YêuTruyện ngôn tìnhNgôn tình: Vô tình mang thai con giám đốc

Ngôn tình: Vô tình mang thai con giám đốc

Ngôn tình: Vô tình mang thai con giám đốc

Ngôn tình: Vô tình mang thai con giám đốc

“Giám… Giám đốc, em rõ ràng… rõ ràng đã uống thuốc rồi mà? Làm, làm sao mà có thai được…”

“Hửm, em có thai? Chuyện này là thật?”

“…” Hai mắt Tiểu Nhu thấm đẫm nước mắt, cô vội đưa tờ giấy xét nghiệm cùng cây que thử thai cho người kia: “Em không biết đâu… Rõ ràng em đã uống thuốc rồi mà…”

Tề Nam nhìn vào tờ giấy xét nghiệm cùng cái que thử thai kia, hai mắt hắn mở to ra hết cỡ. Tiểu Nhu, cô ấy vậy mà lại mang thai con của hắn?

“Tiểu Nhu, có thai là chuyện ngoài ý muốn giữa tôi và em, chúng ta không nên…”

“Em sẽ phá thai!”

“Cái gì?” Đôi lông mày của hắn nhíu chặt lại, lạnh lẽo cất giọng lên hỏi: “Tiểu Nhu, em vừa mới nói cái gì?”

Cô sợ hãi nhìn người kia, đã rất lâu rồi cô mới thấy lại dáng vẻ lạnh lùng này của hắn. Trong lòng nhất thời có đôi chút bối rối. Giám đốc sao lại hung dữ với cô như vậy?

“Em… Em nói em sẽ phá thai ạ! Chắc giám đốc cũng không thích mang thai đứa bé đâu ha? Nên… nên là em sẽ đi viện phá bỏ nó ạ!”

Phá thai? Cô gái này đang nói chuyện điên khùng gì vậy?

“Tiểu Nhu, em có biết lời em vừa nói khó nghe đến mức nào không? Còn nữa, tôi đã nói với em rằng tôi ghét em mang thai con tôi bao giờ?”

“Nhưng em không thích mang thai con của giám đốc ạ!”

“…” Nghe như sét đánh ngang tai, Tề Nam nhanh chóng ngồi phắt dậy, bàng hoàng nhìn cô gái nhỏ kia: “Em vừa mới nói cái gì vậy? Không thích mang thai con tôi?”

Tiểu Nhu thật thà gật đầu, cô thật sự không có muốn mang thai con của hắn. Đơn… Đơn giản vì hắn quá già!

Hắn rời khỏi chiếc ghế giám đốc quyền lực, nhanh chóng tiến lại gần nữ nhân kia. Hắn cầm chặt lấy hai bên bả vai cô, giọng nói mang theo vài phần nguy hiểm: “Tiểu Nhu, tôi có gì không tốt, sao lại nói rằng không muốn mang thai con của tôi?”

Cô đỏ mặt, vội đưa mắt nhìn sang hướng khác: “Em… em từ chối trả lời ạ!”

“Từ chối trả lời tôi?” Hắn nhíu mày, tức giận buông người cô ra: “Em đến phòng kế toán, nói với trưởng phòng kế toán rằng tháng này em bị trừ nửa tiền lương.”

“…” Nửa, nửa tiền lương? Tiểu Nhu nhanh chóng níu lấy vạt áo hắn, giọng nói đầy sự khó hiểu: “Giám đốc, tháng này em có vi phạm gì đâu ạ? Tại sao lại trừ lương của em?”

“Từ chối trả lời sếp, trừ nửa tiền lương!” Hắn thẳng thừng đáp lại.

“Vậy nếu em trả lời thì sao ạ?”

Hắn nhún vai: “Tăng em nửa tháng lương.”

Tăng… Tăng nửa tháng tiền lương?

Hai mắt Tiểu Nhu sáng rực như ánh đèn pha, cô vui vẻ đưa ra câu hỏi: “Nếu em trả lời tức là em được tăng nửa tháng lương? Giám đốc không nói đùa em đấy chứ?”

“Tôi năm nay 39 tuổi, rảnh rỗi đâu mà đi lừa gạt em. Mau trả lời tôi đi, tại sao em lại không thích mang thai con của tôi.”

“Là vì giám đốc già đó ạ!”

“Tôi năm nay 39 tuổi, rảnh rỗi đâu mà đi lừa gạt em. Mau trả lời tôi đi, tại sao em lại không thích mang thai con của tôi.”

“Là vì giám đốc già đó ạ!”

“…” Cả người Tề Nam cứng đờ. Cô gái đó vừa nói cái gì cơ? Già? Hắn già á?

Tiểu Nhu nhìn thấy vẻ mặt sốc đến tận nóc của giám đốc, trong lòng cô không ngừng lo lắng. Cô không phải lo lắng cho giám đốc… À, cô có lo lắng cho giám đốc nhưng cô lo cho giám đốc một thì cô lo cho lương lộc của mình đến mười.

“Giám… Giám đốc, anh không sao chứ ạ?”

Hắn nhìn cô, gặng hỏi lại: “Tiểu Nhu… Em chê tôi già?”

“Vâng, giám đốc không phải già thì là gì ạ?” Tiểu Nhu ngây thơ nói thêm: “Giám đốc già hơn em tận 16 năm rồi còn đâu.”

Giám đốc già hơn em tận 16 năm – câu nói này cứ lặp đi lại lại trong đầu hắn không ngừng. Hắn… Hắn già lắm sao? Mẹ nó, hắn thấy hắn còn trẻ chán mà? Vẫn còn phong độ thời niên thiếu, vẫn còn đẹp trai lãng tử để mê hoặc biết bao trái tim thiếu nữ. Ấy vậy mà, ấy vậy mà người con gái hắn đem lòng yêu thương lại thẳng thừng chê hắn già…

Hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười rất ư là thân thiện: “Tiểu Nhu, đàn ông chưa đến 40 tuổi tức chưa già. Tôi còn chưa tới hàng số 4 sao em lại bảo tôi già được chứ?”

“Nhưng giám đốc bây giờ đã cuối hàng 3 rồi còn gì? Năm sau chả phải giám đốc 40 tuổi à?” Cô ngừng lại, giọng nói lẩm bà lẩm bẩm: “Già thì chịu già đi chứ!”

“…” Hệt như một vết thương chí mạng, cả người Tề Nam lùi về sau vài bước. Cả người anh tựa vào bàn làm việc, khuôn mặt đẹp trai thất thần đến đáng sợ. Già thì chịu già đi chứ? Cô gái nhỏ đó… Liệu cô có biết tai anh rất thính không?

Hắn lại ghế ngồi của mình, khẽ thở dài: “Tiểu Nhu, em đi đi!”

“Em đi đâu ạ?”

“Đi đến phòng kế toán lương đi. Tháng này, tôi tăng em một nửa tháng tiền lương.”

Nghe đến việc tăng lương, khuôn mặt cô liền vui vẻ trở lại, cô nhanh chóng “dạ” một tiếng rồi rời khỏi phòng làm việc của giám đốc. Trước khi đi cô còn niềm nở nhìn anh:

“Chúc giám đốc có một ngày làm việc thật tuyệt vời ạ!”

“Nhận xong tháng lương này rồi tháng sau đừng đến đây làm việc nữa.”

“…” Cả bầu trời hạnh phúc trong lòng cô chẳng mấy chốc bị sụp đổ. Cô quay ra nhìn hắn, gượng gạo mở lời hỏi: “Ý… Ý của giám đốc là sao ạ? Em không hiểu…”

Tề Nam tựa lưng vào ghế làm việc, bình thản lên tiếng đáp trả: “Tức là em nhận lương tháng này thôi, tháng sau không cần nhận lương nữa.”

“Nhưng em đã làm gì sai? Vừa rồi là giám đốc bảo em trả lời để được tăng lương mà? Sao bây giờ anh lật lọng quá vậy?”

“Nhưng em chê tôi già! Ai đời lại đi chê sếp của mình già khằn già khú đến nỗi thậm tệ như em?”