Thứ Bảy, Tháng Năm 21, 2022
HomeTâm linh - Tín ngưỡngĐạo PhậtNgười chân thật tu học Phật Pháp sẽ có đức, có đạo

Người chân thật tu học Phật Pháp sẽ có đức, có đạo

Người chân thật tu học Phật Pháp sẽ có đức, có đạo

Người chân thật tu học Phật Pháp, có đạo, có đức sẽ tự nhiên cảm được thiên long thiện thần đén chiếu cố cho cha mẹ

Trước đây có vài đồng tu nói với tôi họ muốn một lòng tu học Phật pháp, một lòng niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, nhưng trong nhà vẫn còn cha mẹ, sợ rằng làm như vậy là bất hiếu. Trong tâm của họ luôn chẳng thể an, cứ mãi lấn cấn việc mình chẳng làm tròn hiếu đạo.

Thật ra từ xưa đến nay có rất nhiều người hiểu lầm đối với việc tu học Phật pháp, đặc biệc là pháp môn Niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, họ cho rằng người tu theo pháp môn Niệm Phật suốt ngày từ sáng đến tối chỉ biết niệm Phật cầu Phật đến rước, từ đó trở đi chẳng còn lo cho cha mẹ nữa, đây thật là chẳng có hiếu. Mọi người nào biết tu học Phật pháp chính là đại hiếu. Sao gọi là đại hiếu? Vì người tu học Phật pháp ngày đêm hết lòng tu trì, luôn phụng hành làm theo lời Phật dạy, rồi dùng công đức tu trì ấy hồi hướng hết cho cha mẹ, cha mẹ nhờ vào công đức này mà được chư Phật hộ niệm, Thiện Thần bảo hộ suốt ngày đêm không ngừng nghỉ. Khiến cho phần đời còn lại của cha mẹ luôn được bình bình an an, mọi tai ương đều tránh xa, mọi sự thiện lành đều kéo đến, đến đời sau cha mẹ tiếp tục nhờ vào công đức này mà được tái sanh vào cảnh giới an lành tiếp tục hưởng phước.

Người thế gian nói đến hiếu dưỡng cha mẹ thì luôn cho rằng phải mướn vài người giúp việc để chăm sóc cho đời sống của cha mẹ thật tốt, hoặc phải chu cấp thật nhiều tiền bạc vật chất cho cha mẹ được sung sướng, thì đó mới là có hiếu. Đây cùng với nhà Phật khác biệt rất lớn. Đệ tử Phật là nhờ Thiên Long Thiện Thần chăm sóc cho cha mẹ, nếu so với những người giúp việc thì chu đáo hơn không biết bao nhiêu lần.

Tuy nhiên chúng ta phải biết rằng chính mình cần phải thật lòng tu trì hành theo lời Phật dạy, thì mới có thể cảm được đến Long Thiên Thiện Thần. Còn như ta không chịu thật lòng tu trì, thì Thiên Long Thiện Thần chẳng những chẳng bảo hộ, mà ngược lại còn khinh chê ta. Chỉ cần chúng ta chân chánh tu hành, có Đạo, có đức thì nhất định sẽ cảm đến Thiên Long Thiện Thần, không cần ta phải lên tiếng cầu họ giúp, cũng không cần thông báo đến cho họ, họ cũng tự nhiên tìm đến chiếu cố cha mẹ ta, chiếu cố những người thân trong gia đình ta. Vì sao vậy? Vì họ tôn kính bạn nên cũng sẽ tôn kính luôn cả cha mẹ bạn, đạo lý chính là như vậy.

Vận mệnh của một người tốt hay xấy chỉ cần nhìn cách nói chuyện

“Lời nói do tâm sinh”, nhìn cách nói của 1 người ta có thể biết chính xác tâm tướng và vận mệnh của họ.

Lời nói do tâm sinh

Lắng nghe lời Phật dạy. Lời nói chính là biểu hiện rõ rệt nhất của một người có đức hay không, lời nói cần giữ thủ đức, có như vậy mới giữ được phúc báo. Tại sao chỉ mất 2 năm để học nói nhưng ta phải dành cả đời để học cách im lặng?

Nói là một loại năng lực, im lặng là một loại trí tuệ. Mệnh của con người có tốt hay không có thể nhìn cách người đó nói chuyện là có thể nhận biết. Hàng ngày không nhất định đều phạm phải việc tổn đức, nhưng nói chuyện thốt ra những điều khó nghe, làm tổn thương người khác thì đương nhiên sẽ mất đi phúc báo.

Cuộc sống của những người hay dùng những lời lẽ sắc nhọn làm tổn thương người khác thường là những người cô đơn, ít bạn bè.

Người có vận mệnh tốt là người ăn nói có chừng mực, mỗi lời nói đều thể hiện là người có đạo đức, họ không dùng ngôn từ mạnh để phê phán, chê bai người khác, không dài dòng nói từ chuyện nọ sang chuyện kia, không kể công của bản thân mình sau khi đã giúp ai đó. Lời nói của họ luôn chân thành, với tâm ý động viên, khích lệ người khác.

Biết rõ về một người, không cần nhất thiết phải tận nói, hãy lưu lại cho người ta ba phần khoảng trống, đây cũng là lưu lại chút “khẩu đức” cho mình. Trách một người không cần phải tận trách, hãy lưu lại cho người ba phần khoảng trống, đây cũng là lưu được chút độ lượng cho mình.

Có công không cần đòi hỏi tận cùng, hãy lưu lại cho người ba phần khoảng trống, đây cũng là lưu được chút khiêm nhượng cho mình.

Đúng lý cũng không cần đoạt tận, hãy lưu lại cho người ba phần khoảng trống, đây cũng là lưu được chút khoan dung cho mình.

Tài năng đừng quá ngạo mạn, hãy lưu lại cho người ba phần khoảng trống, đây cũng là lưu chút đức khiêm hư cho mình.

Ngày tháng tích tụ, bao nhiêu phúc báo cũng từ cái miệng mà đi hết nếu cứ thường xuyên gây khẩu nghiệp. Lời nói không hay sẽ làm tan vỡ mọi mối quan hệ, dù trước đó phải khó khăn để xây đắp. Thực tế là không người chồng nào muốn về nhà nếu có một cô vợ thường xuyên chì chiết, trách móc; không có đứa con nào hạnh phúc nếu có cha mẹ không nói lời dịu dàng mà chỉ quát nạt, la mắng; không có người bạn nào hứng thú giao thiệp với người hay nói lời cay độc, bình phẩm ác ý…

Cổ nhân nói: “Lời do tâm sinh”, một người có tâm tính như thế nào thì sẽ nói ra những lời như thế. Người có lòng bao dung lời nói ra sẽ nhẹ nhàng hòa ái, người trong tâm đầy oán hận, lời nói ra sẽ hung hăng, cay nghiệt. Người khiêm nhường lời nói ra sẽ chừng mực nhã nhặn. Người tự cao lời nói thường khoa trương phách lối.

Cách nói chuyện ảnh hưởng xấu đến vận mệnh

  1. Đừng bao giờ nói nhiều về tính xấu của người khác, vì những điều đó không ảnh hưởng đến kinh tế nhà bạn và vì bạn chưa chắc đã tốt hơn họ nhiều.
  2. Đừng bao giờ bình xét về gia cảnh của ai đó, vì sự giàu nghèo của họ không liên quan gì đến bạn.
  3. Đừng bao giờ có lời nói làm tổn thương người khác, vì luật nhân quả luôn tồn tại dù bạn có tin hay không.
  4. Đừng tùy tiện nổi giận với người khác, không phải họ đang nợ bạn mà có lẽ chính là bạn đang nợ họ, và giờ đến lúc bạn phải trả cái nợ đó.
  5. Đừng bàn luận nhiều về cách hành xử của người khác, vì có thể họ chính là chiếc gương của bạn, nhờ tấm gương đó mà bạn nhận ra những thiếu sót của bản thân.
  6. Đừng bình phẩm xấu về ai đó, vì có thể người nào đó cũng đang nói về bạn với một điều tốt đẹp.
  7. Đừng giải thích nhiều về một sự việc nào đó, vì có thể càng giải thích thì vấn đề lại càng trở nên rắc rối hơn.

Bệnh từ cái miệng, họa cũng từ cái miệng

Theo kinh sách nhà Phật, con người ta có vận mệnh tốt và giàu có ở kiếp này là vì người đó đã tích được nhiều đức ở các kiếp sống trước. Tích đức thường được hiểu là cần phải làm được việc gì đó tốt, giúp đỡ được ai đó. Tuy nhiên, không hề đơn giản khi làm được việc gì đó tốt cho ai đó. Bạn có thể phải mất rất nhiều công sức, tiền của khi giúp ai đó, tuy nhiên cũng không hề chắc chắn rằng những nỗ lực mà bạn bỏ ra hoàn toàn đem lại kết quả tốt đẹp.

Trong cuộc đời của mỗi người, không phải ai cũng sẵn lòng làm việc gì tốt cho người khác nhưng họ lại rất dễ nói những lời khó nghe với những người xung quanh. Chính những lời nói khó nghe đó khiến cuộc sống của họ không hề bằng phẳng, mà trái lại, không biết chừng lại gập ghềnh chông gai.

Cổ nhân ta có dạy: “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất” nghĩa là: bệnh từ cái miệng, họa cũng từ cái miệng. Của cải dù to lớn như núi, nhưng cái miệng ăn lâu ngày cũng hết, phúc đức dù cực khổ gieo tạo nhiều đời, nhưng do cái miệng tạo nghiệp, nói lời ác ý với người khác thì lại khiến đức đó tiêu tan đi mất.

Có người thắc mắc sao mình làm ơn mà lại bị mắc oán, họ không biết rằng cũng có thể do chính cái miệng của họ thường hay kể công, mắng mỏ, áp đặt người khác.