Chủ Nhật, Tháng Một 23, 2022
HomeTâm linh - Tín ngưỡngĐạo phậtTài sản sẽ mất, Tạo phước sẽ còn, Lương thiện phước sẽ...

Tài sản sẽ mất, Tạo phước sẽ còn, Lương thiện phước sẽ tìm đến

Tài sản sẽ mất, Tạo phước sẽ còn, Lương thiện phước sẽ tìm đến

Tài sản sẽ mất, Tạo phước sẽ còn, Lương thiện phước sẽ tìm đến

Tài sản sẽ mất, Tạo phước sẽ còn

Ai đã từng trải qua thời cuộc đều biết rất rõ rằng, tài sản của mình thật nhưng nếu thiếu phước duyên thì không ngăn được lửa cháy, nước trôi, vua quan tịch thu, vợ chồng con cháu phá tán… Ai nhiều phước hơn thì thoát được những nạn này nhưng rồi cuối cùng cũng phải từ giã tài sản mà đi.

Tài sản không bỏ mình thì mình cũng phải bỏ nó. Và ta sẽ ra đi với hai bàn tay trắng là một sự thật. Vậy có cách nào để tích lũy, đầu tư, giữ gìn chút vốn liếng cho chắc chắn trước cuộc sống biến động thường trực này chăng? Mời quý bạn đọc câu chuyện sau đây:

“Một thời, Đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có một Thiên tử tướng mạo tuyệt vời, vào lúc cuối đêm, đến chỗ Phật, đảnh lễ sát chân Phật, ngồi lui qua một bên, từ thân tỏa ánh sáng chiếu khắp vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà. Thiên tử kia nói kệ hỏi Phật:

Vật gì lửa không thiêu?

Gì gió không thể thổi?

Nạn lửa thiêu đại địa

Vật gì không chảy tan?

Vua ác và giặc cướp

Cưỡng đoạt tài vật người

Người nam, người nữ nào

Không bị họ tước đoạt?

Làm sao chứa trân bảo

Cuối cùng không mất mát?

Bấy giờ, Thế Tôn nói kệ đáp:

Phước, lửa không thể thiêu

Phước, gió không thể thổi

Thủy tai hại trời đất

Phước, nước không chảy tan.

Vua ác và giặc cướp

Cưỡng đoạt của báu người

Nếu người nam, người nữ

Có phước không bị cướp.

Kho báu, báo phước lạc

Cuối cùng không bị mất.

Bấy giờ, Thiên tử kia lại nói kệ:

Lâu thấy Bà-la-môn

Mau đạt Bát-niết-bàn

Qua rồi mọi sợ hãi

Vượt hẳn đời ái ân.

Thiên tử kia nghe những gì Phật nói, hoan hỷ, tùy hỷ đảnh lễ sát chân Phật, liền biến mất”.

(Kinh Tạp A-hàm, kinh số 1291)

Rõ ràng, chỉ có đầu tư vào phước đức mới an toàn, không bị mất mát, kể cả lúc bỏ thân này thọ thân khác.Vậy phước đức là gì?

Đó là kết quả của những việc làm lợi ích cho mình và người. Thế nên làm ăn được không nên tiêu xài hết cho riêng mình mà phải tìm cách cho đi, san sẻ một phần cho những người thiếu thốn.

Đức Phật dạy, cho đi chính là khoản đầu tư chắc chắn nhất mà nước, lửa, gió và các loại giặc cướp không xâm phạm được. Đó cũng là hành trang thiện lành, công đức phước báo cho mình trong những kiếp vị lai.

Thế nên, cố gắng làm ăn và tích lũy tài sản khiến cho mình trở nên khá giả chỉ là giai đoạn đầu. Nếu chỉ dừng lại ngay đây, vui với cái đủ đầy trong hiện tại mà không làm gì thêm thì cần mà chưa đủ. Người có trí thì cần nhìn xa hơn, kiếm tìm những giải pháp chắc chắn và thấu đáo hơn, đó là đầu tư vào phước đức, tạo thêm phước mới.

Theo tuệ giác của Thế Tôn, muốn làm phước đúng đắn, hiệu quả cần phải có tâm rộng và trí sáng, bố thí với tuệ thì phước báo sẽ dồi dào.

Tại sao người ta làm ăn ngày một đi lên và trở nên giàu có? Vì sao họ đã khá giả và ngày càng thêm thịnh vượng? Ngoài thông minh, tài trí hơn người, những người ấy chắc chắn kế thừa một nền tảng phước báo trong kiếp quá khứ và ngay đời hiện tại. Thế nên, làm phước bằng cách sẻ chia, cho đi một phần mình đang có là cách đầu tư, tích lũy vững chắc nhất để hiện tại và mai sau được hạnh phúc, an vui.

Cứ lương thiện, phước báo sẽ tìm đến

Ngày xưa ở một điền trang nọ có đôi vợ chồng thường xuyên hành thiện làm điều tốt và rất chăm chỉ đến Chùa lễ bái Thần Phật. Đáng tiếc thay, vào những năm tháng cuối đời người chồng bỗng mắc căn bệnh lạ vô phương cứu chữa, cứ thế người vợ ngày đêm tụng niệm khẩn cầu trời cao rủ lòng từ bi mà giúp chồng khỏi bệnh.

Nhưng mọi chuyện không được như ý nguyện, không lâu sau người chồng qua đời, vài năm sau đó người vợ cũng tạ thế. Sau khi chết, họ không những không được đến miền Tây Phương Cực Lạc mà còn bị âm binh đày vào địa ngục, chịu tội trước Diêm Vương.

Cảm thấy uất ức trước cái kết không như mong đợi của mình, đôi vợ chồng liền hỏi Diêm Vương: Chúng tôi là người tu Phật, đã Quy y Tam Bảo và rất hay hành thiện làm việc lành, tại sao giờ đây còn bị đọa đày khổ đau?.

Diêm Vương trừng trừng mắt nhìn đôi vợ chồng, Ngài nói: Mặc dù tụng kinh trì chú niệm Phật nhưng các ngươi chỉ làm thế với lòng tham cầu phúc báu chứ không hề xuất phát từ cái tâm muốn cảm ngộ nhân sinh vô thường.

Các ngươi chăm chỉ bố thí cũng với lòng tham được Thần Phật toại nguyện cho những ham muốn cá nhân chứ không hề xuất phát từ tấm lòng cảm thương chúng sinh khổ ải,… Các ngươi nghĩ mình là người tốt ư? Các ngươi chỉ là những kẻ tham lam mượn con đường Phật Pháp để thỏa mãn ý đồ bản thân mà thôi.

Nghe Diêm Vương nói tới đây, đôi vợ chồng giật mình, cúi đầu nhận tội và chấp nhận bản án cho những sai lầm của mình đằng sau cánh cửa quỷ môn quan…

Những thứ Diêm Vương nói ở trên không chỉ làm đôi vợ chồng mà còn làm cho rất nhiều người khác biết về câu chuyện này phải giật mình lo sợ và ngộ ra một chân lý rằng: Dù có sống tốt đẹp đến cỡ nào nhưng một khi lòng tốt xuất phát từ sự tham lam của bản thân thì chẳng bao giờ có cái kết tốt đẹp.

Thế mới thấy, khi bản thân hành thiện, chìa đôi bàn tay ra giúp đỡ mọi người xung quanh thì đừng suy tính thiệt hơn sau này. Cho người nghèo 5 nghìn vì thương quá, thôi phụ một tay để họ có nửa ổ bánh mì ăn lót dạ hoặc giúp đỡ bạn bè vì muốn bạn mau chóng vượt qua khó khăn,… tới đây thôi, dừng lại để tối về ngủ một giấc thật ngon, đừng để lòng tham trỗi dậy dẫn lối đến con đường mê lầm.

Đạo trời công bằng thấu hết vạn vật chúng sinh, cứ làm người thiện lương, tử tế ắt có ngày phúc báu tự động tìm đến

Phước ai lấy hưởng chẳng thể tranh giành

Người ta thường nói giàu nghèo đều có “số”, nếu như cố gắng giành lấy thứ không thuộc về mình thì thành quả đó rốt cuộc cũng chẳng thể giữ được bền lâu.

Trong một ngọn núi ở Nguyên Châu, Hồ Nam có một người nông dân tên là Triệu Tử Thọ. Anh ta cậy mình giàu có mà kiêu ngạo, suốt ngày uống rượu, ăn chơi và đánh bạc… Không lâu sau, Tử Thọ đã đem toàn bộ tài sản có giá trị của gia đình tiêu hết. Lúc này, trong nhà anh ta chỉ còn hơn 20 mẫu ruộng cằn cỗi, quanh năm thiếu nước. Cuối cùng anh ta cũng muốn đem số ruộng này bán nốt đi.

Nhưng số ruộng ấy vốn cằn cỗi nên không có người nào muốn mua cả. Trong gia tộc nhà anh ta có một người tên Hữu Dung vì không đành lòng nhìn anh ta đói khát nên đã bỏ ra 500 lượng để mua lại.

Một hôm, Tử Thọ đột nhiên nghe thấy trên núi phát ra một tiếng gầm như tiếng sấm. Từ trong núi đá chảy ra một dòng suối bao quanh khu ruộng mà anh ta đã bán. Nguồn suối này có thể tưới tiêu nước cho cây lúa từ lúc nhỏ cho đến lúc trưởng thành. So với mấy năm trước thì hoàn cảnh này đã trở nên thuận lợi gấp 3 đến 4 lần. Phần ruộng của nhà anh ta từ thiếu chất dinh dưỡng giờ đây đã trở nên màu mỡ phì nhiêu. Ai nhìn thấy cũng tiếc rẻ.

Lúc ấy, một người trong dòng tộc của Tử Thọ là Hữu An thấy tiếc quá. Anh ta thèm muốn có mảnh ruộng đó bởi vì nếu có mảnh ruộng đó thì chẳng mấy chốc số lúa thu hoạch được sẽ đủ số vốn bỏ ra, thậm chí còn giúp anh ta giàu có hơn. Thế là Hữu An đã nói với Tử Thọ rằng:

“Cậu bán ruộng cho Hữu Dung, trước đây ruộng cằn cỗi nên giá rẻ quá, bây giờ ruộng đã màu mỡ nên giá tăng lên gấp mấy lần. Cậu có thể đi đến chỗ Hữu Dung mà thương lượng tăng giá, nếu không được thì ta sẽ cho cậu vay số tiền chuộc lại số ruộng kia. Sau đó cậu bán lại cho ta, ta sẽ trả thêm cho cậu 300 lượng nữa”.

Sau khi trao đổi xong, Tử Thọ đã làm theo những lời này. Anh ta đến nhà Hữu Dung và đòi tăng giá ruộng. Hữu Dung trả lời:

“Ruộng này ta vốn không muốn mua đi bán lại. Bởi vì trước đây thấy cậu nghèo khó khổ sở nên muốn mua lại để cậu có chút vốn làm ăn. Nay ta không thể nâng giá lên được, nếu như cậu muốn lấy lại thì cứ trả lại cho ta đủ số tiền ta mua là được rồi”.

Hữu An bấy giờ mang đủ số tiền 500 lượng đến cho Tử Thọ chuộc lại mảnh ruộng kia và còn bỏ thêm 300 lượng để mua lại.

Đến tháng 9 năm đó lại bắt đầu vào vụ mới. Bỗng nhiên một đêm, sấm sét và mưa gió kéo đến khiến núi đá sụp đổ và lấp kín dòng suối nhỏ. Ruộng màu mỡ bây giờ lại trở thành ruộng cằn cỗi.

Không lâu sau, gia nghiệp nhà Hữu An và Tử Thọ đều suy bại, còn Hữu Dung vẫn giàu có như cũ.

Hữu Dung không vì lợi ích mà động tâm thậm chí còn không gợn một chút lòng tham nên vẫn giàu có. Hữu An vì tham lam nên từ giàu có mà chuyển thành bần cùng.

Cổ nhân nói: “Từ bỏ tham lam, tu dưỡng đạo đức”, những lời giáo huấn này vẫn còn nguyên giá trị để chúng ta học tập.