Thứ Ba, Tháng Tám 9, 2022
HomeTình YêuChuyện tình yêuTâm sự: Anh ơi, anh thích con gái để tóc dài hay...

Tâm sự: Anh ơi, anh thích con gái để tóc dài hay ngắn

Tâm sự: Anh ơi, anh thích con gái để tóc dài hay ngắn

Anh ơi, anh thích con gái để tóc dài hay ngắn

“Anh ơi, anh thích con gái để tóc dài hay ngắn?”

“Ngắn!”

“Em cũng để tóc ngắn, vậy anh thích em nha?”

“Tần Y Y em còn nhỏ!”

Cảnh Đằng chau mày, vươn tay cốc đầu cô gái nhỏ mà mắng nhẹ, nhưng cô cũng chẳng la oai oái mà trái lại còn cười rõ tươi. Chỉ cần thấy nụ cười của hắn, cô bị cốc đầu mấy lần cũng được!

“Không nhỏ, em 16 tuổi rồi!”

Lăng Cảnh Đằng năm đó 27 tuổi, ngày nào hắn cũng nghe cô nhóc này đến luyên huyên nói chuyện cùng mình. Mặc dù đôi khi cô cũng hay làm phiền, nhưng hắn không để tâm, cứ coi cô như em gái nhỏ mà dạy bảo.

***

“Anh, anh thích em không, em rất thích anh nha, em 18 tuổi rồi!”

“Em còn nhỏ lắm, lo đậu đại học đi!”

“Vậy anh đợi em không?”

“Ừ đợi em trưởng thành!”

“Thương anh ghê!”

Nhờ câu nói đợi của hắn nên năm đó Tần Y Y đỗ đại học vào trúng trường của hắn, còn là thủ khoa của khối nữa.

Để có thể ở gần Cảnh Đằng, cô đã rất cố gắng để đậu vào ngôi trường top này.

***

“Anh ơi, em trưởng thành rồi, anh yêu em đi.”

“Em vẫn còn nhỏ lắm Y Y!”

“Nhưng… em 21 tuổi rồi!”

“Vẫn nhỏ! Ra trường tìm được việc ổn định đi.”

“…”

Năm đó Tần Y Y đã lao đầu vào học, đợi ngày ra trường tận 5 năm, cố gắng làm thực tập rồi xin vào bệnh viện tư thành phố và được nhận. Tần Y Y đã rất vui vẻ mà chạy đến nhà hắn để khoe.

Nhưng bước chân lại khựng lại khi nghe giọng nói của người phụ nữ khác phát ra…

“Anh, anh còn để con Y Y ở cạnh làm gì, mau bảo nó tránh xa anh ra đi!”

“Ha ha, em đừng lo, con nhóc đó anh không để tâm đến đâu!”

“Hứ, em không chịu đâu!”

“Vậy lát anh sẽ nói cô ta. Nào, bây giờ cho anh yêu em đi!”

“Anh xấu xa!”

Y Y lặng người, nước mắt lấp lánh tuôn rơi tí tách…

Chấp nhận mỗi ngày nghe cô nói những lời yêu, cho cô hy vọng rồi dập tắt nó như vậy sao?

Cô chẳng là gì trong hắn,thế sao hắn không từ chối ngay lần đầu mà bắt cô chờ đợi hơn mười năm. Cô cứ ngỡ hắn cũng chờ đợi mình, hóa ra là do cô ảo tưởng…

Là do cô ngu ngốc, cô đã chạy chân trần theo hắn cả một quãng đường dài toàn sỏi đá, đến khi dừng lại thì đôi chân đã rơm rớm máu mới nhận ra…

“Cảnh Đằng, em yêu anh đủ rồi.”

“Kể từ hôm nay em sẽ không yêu anh nữa đâu.”