Thứ Tư, Tháng Mười Hai 7, 2022

Văn Cô Chín Sòng Sơn

Văn Cô Chín Sòng Sơn

Văn Cô Chín Sòng Sơn

(Bản 1)

Nguyên xưa giá ngự đền Sòng

Quyền cai cửu tỉnh hầu trong bơ tòa

Cây sung cô lấy làm nhà

Cây doi làm cửa trông ra ngoài đền

Thanh Hoa cảnh lạ vô biên

Đời vua Minh Mệnh lập đền thờ ngay

Mẫu thời ngự chín tầng mây

Cô nay mắc võng ngự rầy cây sung

Âm dưong có mạch giao thông

Chín mươi chín giếng công đồng chảy ra

Đền thờ đừong cái vô qua

Lối vào Thanh Hóa lối ra Ninh Bình

Đồi ngang sơn thủy hữu tình

Đôi bên Long hổ đua tranh chầu vào

Vốn xưa cô ngự Thiên Tào

Bởi sa chén ngọc cung cao đế đình

Cho nên cô mới giáng sinh

Tuổi vừa tám chín gia hình còn thơ

Trần gian uốn lữoi đong đưa

Ai mà không biết tình cô khó chiều

Có khi cô ngự cây kiêu

Ai đi đến đấy ra điều đơn sai

Cô về tâu mẫu thiên đài

Thu giam hồn phách bỏ ngoài giang tân

Làm cho mê mẩn tâm thần

Làm cho chuyển động tấm thân mơ màng

Biết ra phải đến kêu van

Cô tha thời được bình an lại lành

Tiên cô có phép tàng hình

Sai năm quan tướng lôi đình ở trong

Phép cô lục trí thần thông

Cô ảnh đầu đồng xem bói được minh

Ai mà lễ bái tâm thành

Việc gì cô cũng chứng minh phán truyền

Dù ai tiến cúng về đền

Mùi hương thấu đến tự nhiên cô về

Hương xông thơm ngát bốn bề

Ngự đồng truyền phán việc gì chẳng sai

Ai mà xem bói cầu tài

Cùng trong gia sự chẳng sai chút nào

Âm dương phần mộ thấp cao

Cô nay soi xét việc nào chẳng sai

Phép cô linh ứng đại tài

Tam tòa lục bộ khâm sai động đình

Dù ai đổi số nhân sinh

Tuy rằng chữ thập cải hình chữ thiên

Phúc cho vô lượng vô biên

Sai năm quan tướng về miền cây thông

Có khi cô hiện thung dung

Dạo chơi khắp hết đàng trong đàng ngoài

Khi cô ngự cảnh bồng lai

Gỉa người thục nữ trêu người tình nhân

Cát đằng duyên hợp tấn tần

Dong chơi khắp hết hải thần ngao du

Khi về cực lạc tây cù

Phủ Nghĩa cho đến Đông phù giáp ba

Phủ Giầy chốn ấy bao xa

Lên tâu xuống rộng vào ra vẹn mười

Có khi bién hiện ra ngừoi

Thảnh thơi cô lại ngự đồi cây thông

Đàng ngoài cho chí đàng trong

Ai mà biết đến cô Sòng độ cho

Làm tôi đệ tử thánh cô

Dâng văn sự tích thỉnh cô giúp đền

 

Bản 2:

 

Gió thu thoảng ngát hương lan

Trăng soi chín giếng nước vàng long lanh

Thanh hoa sơn thuỷ hữu tình

Có cô Chín Giếng anh linh khác thường

Xinh thời hầu cận Mẫu Vương

Dọn hàng quán mát âm dương núi Sòng

Cầm đàn luyện khúc năm cung

Gọi hồn non nước dục lòng thế nhân

Cung thương gió Sở mây Tần

Hồ cầm vọng nguyệt hoa xuân mỉm cươi

Sự lòng cố quốc đầy vơi

Sông thu nước chảy thuyền xuôi ngược dòng

Xế chiều sương tản tuyết đông

Cóng hồ tạm biệt tạ lòng quân vương

Líu lo chim én gọi đàn

Ử ơ tiếng vượn gọi con canh trường

Sáng trời gà gáy tan sương

Còn vang khúc nhạc canh trường đầy vơi

Tuy rằng theo Mẫu về trời

Anh linh xuất hiện núi đồi Thanh Hoa

Cây sung cô lấy làm nhà

Cây lan cổ thụ lắm hoa nhiều cành

Đền cô sơn thuỷ hữu tình

Đôi bên long hổ đua tranh chầu vào

Minh đường tụ thuỷ hợp giao

Cây si cô mắc võng đào hoạ ca

Tháng hai nô nức gần xa

Rước vào Ba Dội rước ra đền Sòng

Âm dương đôi mạch giao thông

Chín mươi chín giếng công đồng chảy ra

Giữa đường chính sứ người qua

Trăng thanh gió mát hiện ra bán hàng

Ninh Bình,Thanh Hoá,Nghệ An

Kẻ vô cầu tự rưóc chân nhang về thờ

Lòng người như nuớc mùa thu

Thấm nhuần cây cỏ bốn mùa tốt xanh

Tay tiên tỉa lá vin cành

Hoa tươi quả chín để dành đời sau

Chân cô lả bước tới đâu

Mở đường nhân nghĩa bắc cầu vinh hoa

Nón buồm vai quẩy lẵng hoa

Khi vào xứ Huế khi ra Bắc thành

Bóng hồng đủng đỉnh non xanh

Trăng in đáy nước long lanh suối vàng

Gót tiên dong duổi dặm ngàn

Hoa phô sắc tím lục lam da trời

Lòng trần đục lắm ai ơi

Vô duyên hồ dễ mấy người gặp tiên

Vì dân đã nặng lời nguyền

Bể sầu chưa cạn cõi tiên chưa về

Cô vân ảm đạm chiều hè

Muôn dân thành thị thôn quê ơn người

Anh hùng nữ kiệt ai ơi

Linh uy quét sạch bầu trời sáng trong

Hồng dương rực rỡ tây đông

Trăng sao vằng vặc bể trong muôn đời

Thắp hương khấn nguyện Phật Trời

Nôm ra kính chúc mấy lời văn ca

Cô về trắc giáng điện toà

Đem nước chín giếng ban ra mọi người

Lòng trần đã rửa sạch rồi

Tu nhân tích đức muôn đời hiển vinh

 

(Bản 3)

 

Chim kêu vượn hót trên ngàn

Dưới khe cá bạc cá vàng chầu lên

Tam thai ngũ nhạc án tiền

Trăng thanh gió mát quần tiên hội đồng.

Khi vui ngự chiếc xe rồng

Lúc buồn gảy khúc đàn thông,tỳ bà

Ngự đồng yến vũ,oanh ca

Khoan thai cô lại về tòa sơn trang.

Rong chơi mười tám cửa ngàn

Tam thập lục động sơn trang phép mầu

Trở về Quán Cháo,Đền Dâu

Danh lam cổ tích một bầu cảnh tiên.

Cửu Tỉnh,Mẫu đã ban truyền

Quyền cô chấp chính khắp miền trần gian.

Dầu ai hữu sự kêu van

Cô thương những kẻ trần phàm u mê.

Những khi khuya sớm đi về

Thập phương tiến bái cô xóa đi lỗi lầm.

Ai mà ngạo ngược cường hung

Coi thường cô Chín đền Sòng không thiêng.

Hành cho điên đảo,đảo điên

Trăm muôn thứ bệnh liên miên tháng ngày.

Giận ai cô đã ra tay

Làm cho đau ốm hẹn ngày mạng vong

Làm cho bệnh ốp vào trong

Cơm ăn chẳng đựoc khiến lòng đầy vơi

Khi lạnh lúc toát mồ hôi

Đập đầu lạy đất bái trời mà kêu

Tìm cô cầu đảo bái kiều

Cô về phán bảo những điều nhỏ to

Cô thương chỉ bảo dặn dò

Nước tiên chín giếng cô cho lại lành.

Tiếng đồn cô Chín anh linh

Trong Nam,ngoài Bắc phụng tình làm tôi

Tiên dù lánh hạc về trời

Hồn thiêng vẫn ở lòng ngừoi thế gian

 

Bản 4

 

Bóng gương nga soi miền Nam Việt

Gặp bạn hiền ai biết rằng ai

Có tiên than nữ đan đài

Quản cai chín giếng nơi ngoài Sòng Sơn

So bề tài sắc ai hơn

Hoa ghen mặt ngọc liễu hờn mày châu

Cung tiên giá ngự long lâu

Sửa sang xiêm áo về chầu Mẫu Vương

Cảnh tiên thú vị lạ nhường

Cô đà dạo khắp bốn phương xa gần

Phép cô giá vũ đằng vân

Cứu người ngoài Bắc hiển thần cõi nam

Dấu thiêng cô để trong am

Cây si đánh dấu ngàn năm thành chồi

Nền son liệt truyện hẳn hoi

Ngũ hành bát quái luân hồi Đồ Thư

Phép cô biến hiện thần cơ

Nhờ ơn Quốc Mẫu đã dư thế thần

Tiên cô cứu trợ người trần

Ai hay nhủ bảo ,biết thân giữu gìn

Vâng lời Mẫu nhủ cô lên

Nhờ tay tạo hóa được lên Châu Trần

Muôn nhờ gặp chốn thanh tân

Nhường xa bạn học nhường gần bạn tiên

Ba trăng đã ước mười nguyền

Miếu thờ cô lập thạch bàn cây si

Sòng Sơn rừng suối đi về

Một mầu hương lửa bốn mùa gió trăng

Thanh tân lịch sự nào bằng

Lấy cây làm tán lấy trăng làm đèn

Thiếu cổ thụ cam toàn

Một màu hương khói bốn bên suối rừng đàn thông

Phách trúc vang lừng

Chim dâng quả cúng vượn dâng hoa hầu

Tiếng đồn khắp hết đâu đâu

Kẻ xin phép lạ người cầu bùa thiêng

Nén hương bát nước khấn nguyền

Lễ kêu cô chín trình lên bơ tòa

Tàn nhang nước thải ban ra

Uống vào bệnh đỡ ngay đà bình yên

Xin cô chắc giáng điện tiền

Cây si giếng nước là nền dấu xưa

Đồng cô hương khói phụng thờ

Mấy người đã dễ được nhờ lộc vinh

Trần gian lễ bạc tâm thành

Cô lên thượng tấu thiên đình thánh cung

Tai trừ lộc hưởng thiên chung

Bát thiên thụ hưởng thiên xuân thọ trường

 

Múa quạt:

 

Quạt tầu ba sáu nan xương

Cô cầm tới quạt cô thương thanh đồng

Quạt xanh quạt trắng quạt hồng

Quạt trắng dưới thoải quạt hồng trên thiên

Đôi tay múa lượn cánh tiên

Lầu lầu thu nguyệt thượng thiên trên trời

Cánh tiên bay bổng tuyệt vời

Nhác trông tựa thể giáng người tiên nga

Quạt cho gió lộng sơn hà

Quạt cho nam nữ trẻ già vui tươi

Quạt cho chim hót hoa cười

Quạt cho mát rượi lòng người thế gian

Quạt cho sóng lặng bể an

Trăng sao sáng tỏ xua tan mây mờ

Trần gian căn số phải thờ

Chưa ra hầu hạ còn cơ còn đầy

Tưởng rằng thẹn gió e mây

Ai ngờ phút nhớ phút khuây chẳng ngờ

Khi vui múa quạt múa cờ

Múa quạt tiến mẫu múa cờ tiến vua

Dệt gấm thêu hoa:

Đền thờ khung cửi bằng vàng

Thoi ngà nạm ngọc thừa nhàn thêu hoa

Về đồng xe chỉ luồn sa

Chỉ thêu ánh tuyết kim sa ánh vàng

Mũi kim (thêu) đưa xuống nhẹ nhàng

Đưa lên khéo léo đảm đang thay là

Cô thêu thỏ lặn ác tà

Thêu non thêu nước thêu hoa thêu người

Tiều phu kiếm củi trên đồi

Sóng cồn mặt nước cá bơi giữa dòng

Cô thêu mấy áng mây hồng

Thêu nàng chức nữ ngự cung Quảng Hàn

Tay tiên dệt lụa thêu loan

Cát hồng tiên nữ tòa vàng vua cha